CỨ LẠNH LÙNG ĐI RỒI ANH SẼ MẤT EM - Trang 709

- Anh không cho em đi đâu? – Anh cười nói, ánh mắt hiện lên một cảm

xúc khó tả. Hỗn độn

- Em cứ đi đấy, em phải thực hiện ước mơ của mình đã chứ! – Cô chu

môi, cười đùa. Cô đáng yêu vậy sao anh nỡ xa cô đây

- Thế thì anh đoán lần này em trượt đại học – Anh thản nhiên đáp

- Ơ…thế thì em đoán lần này anh đoán sai rồi. – Cô không chịu thua

- Một thiên tài như anh sao có thể đoán sai được – Anh tự tin nói

- Anh đừng tự sướng chứ? Em đoán mới đúng

- Anh đúng

- Em đúng

- Anh

- Em

….

- Thiên Anh này! – Anh gọi thân mật

- Dạ? – Cô nhìn anh cười

- Anh với em đính hôn đi – Anh nói, không đùa không cợt mà chân

thành

- Hả? – Cô mở to mắt nhìn anh

- Mở bình thường cũng ngắm được anh mà làm gì phải mở to mắt thế?

- Em ngắm anh đâu? – Cô ngây thơ nói. Anh bật cười xoa đầu cô