CỨ LẠNH LÙNG ĐI RỒI ANH SẼ MẤT EM - Trang 967

- Gian nào? – Minh

- Vừa nãy nói xấu gì tao đúng không? – Khánh Anh nghi hoặc

- Đâu có. Ô – Cả bọn đồng thanh. Nghĩ Khánh Anh là thánh…

- A đây rồi – Khánh Anh hô lên khi thấy bé Bảo và bé Nhi – Hai con có

thấy ai nói gì về ta không nào? – Khánh Anh cười đùa, hỏi

- Dạ. Ba Nam ba nói lên rình chú với cô Thiên Anh - Nhi xung phong

nói trước. Nam vội chạy thật nhanh đến “bịt miệng” Nhi lại và kéo con ra
chỗ khác

- Nhi con…ba nói gì đâu nào? Hic hic – Nam nói với Nhi rồi nhìn

Khánh Anh cười trừ

- Ba có nói mà. – Nhi vẫn ngây thơ nói.

- Lời của trẻ con luôn đúng sự thật. – Khánh Anh cất giọng bá đạo làm

Nam đổ mồ hôi trong lòng

- Cả ba Minh cũng nói nữa – Bảo chạy đến cười cười híp mắt

- Đồ-phản-bội – Minh chạy đến kéo Bảo lại phía mình, mục đích để

nhóc con không nói nữa. Không thì chết cả lũ chứ chẳng chơi

- Ê. Tuyết với Vy cho hai nhóc ăn gì mà tiếp thu nhanh thế? Mới hai tuổi

ranh thôi mà – Hoàng tò mò nhìn Tuyết và Vy

- Vi mẹ của chúng đều thông minh mà – Tuyết tự sướng…

Đâu đó phát ra tiếng vỗ tay. Là Khánh Anh. Anh đang vỗ tay, miệng

không ngừng giật giật một nụ cười…