CUỘC CHIẾN ĐI QUA - Trang 40

- Bán cho ai được? Ai mua cái con nghẽo này? - Haron đáp, thận trọng

giật giật dây cương điều khiển con ngựa cái cứng đầu. - Nói thật, tôi cứ
mong nó đẻ, nhưng vô ích… ba năm ở giá rồi… Thế còn con ngựa tía của
ông?

- Hiện tại cũng chưa có gì. Chúng tôi đang chờ.

- Tôi cũng đã đưa con ngựa cái của mình đến với con ngựa đực giống

của ông. Nhưng thấy ngay là con ngựa đực không thể.

- Con ngựa đực của tôi có thể đấy, - ông Baki-Haji mỉm cười, - chẳng

qua là anh và con ngựa cái của mình không thể.

- Ông biết nhiều quá đấy, - Haron bực mình, - Tôi có thể cưới một cô

vợ trẻ ngay bây giờ.

- Thế còn bà Alpatu? - Ông linh mục chế giễu.

- Alpatu thì sao nào, chỉ là con mụ già ngu ngốc! Mấy hôm trước

chúng tôi vào Grozny, đám gái trẻ cứ bu lấy tôi.

- Không thể như thế được?! - Ông Baki-Haji làm ra vẻ ngạc nhiên.

- Không là thế nào, - Haron ghé sát vào mặt ông linh mục, mùi tỏi

nồng nặc từ bữa ăn hôm qua phả ra. - Bọn chúng vây lấy tôi, thậm chí
không cho đi nữa, toàn là gái trẻ, bốc lửa, thèm khát… Ở đấy, trên khắp
vùng bình nguyên, chỉ có mỗi một thằng đàn ông, mà nó cũng chỉ biết đốt
thuốc lá và nốc vodka.

- Nhưng anh có lập được chiến công nào ở đấy không? - Ông Baki-

Haji vẫn không buông tha.

- Chuyện vặt. Chẳng qua là có cô Kesyrt, con gái của bà Haza cũng

theo xe vào thành phố. Con bé, đúng là phát rồ…