CUỘC CHIẾN ĐI QUA - Trang 414

- Nhưng chẳng lẽ anh cứ phải gọi tôi bằng “anh” hay sao?.. - Tsanka

cắt ngang nhà bác học.

- Thôi, anh muốn thế nào cũng được. Nhưng tôi già hơn. Tôi nghĩ như

vậy là rất phù hợp.

- Trong ngôn ngữ của chúng tôi, không có kiểu xưng hô khách sáo,

với tất cả mọi người, chúng tôi chỉ có một cách gọi.

- Chẳng lẽ với người lớn hay với lãnh đạo, cũng mày tao hay sao?

- Chúng tôi tôn trọng người lớn và lãnh đạo. Nhưng trong tiếng Nga,

từ “anh” muốn dùng thế nào cũng được.

- Phải, rất logic. Anh khá lắm, Tsanka ạ. Tôi bắt đầu thích anh rồi đấy.

Bushman khẽ nắm khuỷu tay Tsanka đẩy sang bên.

- Nói nhỏ thôi, - Bushman thì thầm.

- Tôi quên mất tên anh rồi - Tsanka bối rối khẽ thốt lên. - Andrei phải

không?

- Andrei Moiseevich, họ là Bushman. Chỉ có điều đừng nghĩ tôi là

người Do Thái. Các cụ cố của chúng tôi là người Đức. Mà có thể… -
Bushman phẩy tay. - Điều đó thì có gì quan trọng? Tất cả chúng ta đều là
những kẻ bất hạnh và sinh vào thời khó khăn.

- Thế người Do Thái là ai? - Tsanka ngoảnh lại hỏi.

- Anh không biết người Do Thái à? - Bushman hỏi lại, rồi sau một lát

ngẫm nghĩ, anh ta mỉm cười, có lẽ là lần đầu tiên sau nhiều ngày tháng qua.
- Anh là người hạnh phúc, Tsanka ạ.