CUỘC CHIẾN ĐI QUA - Trang 757

ngồi xổm xuống. Cái nụ cười vô tư lự và tinh nghịch của đứa em đã hằn
sâu trong trí não của Tsanka cho đến suốt đời, lúc nào cũng theo đuổi, trách
mắng anh.

- Arachaev! - Giọng nói của Nephedov như kéo Tsanka thoát ra khỏi

những ý nghĩ nặng nề. - Vậy mà tôi đã nghĩ là cậu sẽ không cử em trai
mình đi. Không thể khác được. Cậu khá lắm.

Nephedov rên lên vì đau, rồi ngồi bệt xuống đất cạnh Tsanka.

- Cậu còn anh em trai nữa không? - Nephedov hỏi.

- Còn một đứa em họ nữa. - Tsanka cố vượt qua chính mình, đáp bằng

một giọng khàn khàn.

- Có con không?

- Bốn đứa.

- Hừ, thế còn khóc lóc cái nỗi gì nữa? Tôi đã ba mươi mốt tuổi, vậy

mà vẫn một mình. Chỉ có mẹ và vợ thôi.

- Sao anh lại không có con? - Tsanka ngạc nhiên.

- Tôi học, vợ cũng học. Chúng tôi sống ở ký túc xá, cứ nghĩ sẽ kịp, và

thế là lỡ. Cậu biết không, tôi rất khổ tâm. Nếu được quay lại thời gian, nhất
thiết phải đẻ. Tôi nhìn hai anh em cậu, vừa vui mà vừa ghen tị. Tôi không
biết thế nào là tình anh em, sự quan tâm lo lắng… tôi không biết, có lẽ là
do cha tôi.

- Anh thôi đi, thiếu tá ạ, tất cả tương lai của anh còn đang ở phía trước.

- Tsanka đã trở nên tươi tỉnh hơn.

Chính họ cũng không nhận ra là đã đổi vị trí cho nhau, giờ đây mắt

của Nephedov lại ngân ngấn nước.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.