CUỘC CHIẾN ĐI QUA - Trang 762

Không hiểu tại sao sau chiến công của binh nhì Solomin, Tsanka có

cảm giác như xe tăng quân Đức giảm tốc độ lại, còn bộ binh cũng không
muốn chạy nữa mà thận trọng nấp sau xe tăng.

Họ để cho quân Đức tiến đến rất gần. Mọi người chỉ còn lại một cảm

giác siêu thoát nào đó. Tất cả đều bị quên hết, kể cả cuộc sống lẫn cái chết.
Trước mắt họ là chiến công của đồng đội, còn trong lòng là niềm căm thù
quân địch sục sôi. Sự sợ hãi như đã biến đâu mất. Mà thật ra cũng chẳng
còn sức đâu mà sợ nữa, cũng chẳng còn ý nghĩa gì để mà sợ - cái chết đã
nhòm vào tận mặt. Tất cả đều mong muốn một cái chết xứng đáng, một cái
chết anh hùng như Solomin, mọi người đều muốn để lại những hình ảnh tốt
đẹp như của thiếu tá Nephedov.

- Bắn! - Tsanka hét lên.

Một tràng đạn đồng loạt vang lên, những quả lựu đạn, chai chất cháy

quăng tới tấp. Vào đúng lúc ấy, không hiểu tại sao Tsanka lại mỉm cười
ngẫm nghĩ: “Hết đạn, phải lấy đá ở dưới sông ném vào quân địch, trong
trường hợp tệ nhất có khi còn phải ném tuyết nữa, nhưng Hồng quân thì
không thể dễ dàng đầu hàng được. Giỏi lắm! Đúng là anh hùng!”.

Trận đánh diễn ra rất ngắn. Hai chiếc xe tăng nữa bị bốc cháy. Đợt tấn

công của quân địch bị bẻ gãy, chúng bỗng dừng lại. Lực lượng đầu tiên rút
lui là bộ binh, sau đó là xe tăng cũng quay đầu.

- Mấy giờ rồi? - Tsanka hỏi.

- Mười hai giờ năm mươi.

- Lũ khốn kiếp, chúng nghỉ ăn cơm trưa đúng giờ đấy. - Một chiến sĩ

nói đùa.

Mọi người cười ồ lên. Sau đó tất cả đổ xô xuống sông, uống ừng ực

thứ nước lạnh như băng, rồi rửa mặt mũi tay chân. Theo hiệu lệnh của

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.