CUỘC CHIẾN ĐI QUA - Trang 823

Khắp nơi vang lên tiếng rên rỉ, kêu la, khóc lóc. Trong nhà kho có điều

gì đó không bình thường đang diễn ra, tiếng trâu bò kêu rống lên, tiếng gà
cục tác loạn xạ trong chuồng, con chó cố giằng ra khỏi sợi xích lao về phía
những người lính. Đàn bồ câu núi chao lượn trên làng, không biết phải đậu
xuống nóc nhà nào vì khắp nơi đều ồn ào, dân chúng hoảng loạn. Lũ quạ và
ác là hốt hoảng bay vụt lên, đậu trên cây, ngạc nhiên ngắm nhìn bức tranh
lạ mắt đang diễn ra, sẵn sàng cho cuộc đánh chén no nê.

Ở nhà bên cạnh, bà Soby hai tay ôm chặt lấy đứa con trai thương binh

Esky đang nằm bất lực trên giường. Hai người lính to khỏe túm vào cái cơ
thể chỉ còn da bọc xương của bà, chật vật lôi bà ra khỏi cậu con trai đáng
thương. Bà Soby giậm chân thình thịch, kêu thét lên, nhưng mọi việc đã kết
thúc, một cú đẩy mạnh đã rứt bà ra khỏi con trai. Một người lính kéo bà ra
sân, người lính thứ hai xem xét căn nhà, bất giác dừng lại nơi bộ quân phục
với các huân chương chiến đấu treo ở đầu gường người bệnh. Esky run bắn
cả người, rên hừ hừ, cố ngồi dậy. Những ngày gần đây, cơ thể Esky như
sạm hẳn đi, chỉ còn da bọc xương, nhưng cặp mắt vẫn cháy lên khát vọng
sống.

- Đừng động đến mẹ tôi, - Esky chỉ nói được có vậy.

Những người lính, không biết đang nghĩ gì, đứng lại nhìn Esky một lát

nữa rồi lặng lẽ bỏ đi.

- Mẹ chúng mày, đồ quái thai. - Esky rên rỉ.

Trong lúc đó, hầu như tất cả dân làng đã bị đưa đến sân trường, còn

đám đàn ông thì được thả từ trong phòng học ra. Mọi người đều khóc lóc,
túm tụm lại theo từng gia đình, trẻ con hoảng sợ la hét. Xung quanh là một
hàng rào binh lính dày đặc, mặt mày dữ tợn, súng lăm lăm trong tay.

Mọi người đứng chết lặng như vậy khá lâu. Các sĩ quan không biết

phải làm gì tiếp theo, chỉ huy của họ, không hiểu đã biến đi đâu mất, còn

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.