CUỘC PHIÊU LƯU CỦA CHÚ HÀNH - Trang 18

chiếc cũi này, để trông giữ tài sản của ngài bá tước khỏi bị bọn trẻ hỗn láo
phá phách.

- Vâng, thưa ngài, chúng hỗn láo thật... Có nghĩa là... - Ngài Đậu Tròn

lúng búng trong miệng, mặt tái mét vì sợ hãi. - Có nghĩa là thật sự hỗn láo!

- Sao lại "Thật sự" hay "Không thật sự"! Ông có phải là luật sư không

đấy?

- Ồ, vâng, thưa ngài, tôi là chuyên gia về luật dân sự, hình sự và phép

tắc. Tôi đã tốt nghiệp Trường Tổng hợp Xa-la-man-ka. Được cấp bằng và
học vị....

- Nếu như đã có bằng và học vị, ông hãy khẳng định là tôi đúng, rồi

sau đó có thể về nhà được rồi.

- Vâng, vâng, thưa ngài! Ngài muốn nói thế nào cũng được ạ! - Và

ngài luật sư thoắt một cái đã lủi mất.

- Thế nào, ông đã nghe rõ ngài luật sư nói gì rồi chứ? - Ngài Cà Chua

hỏi bác Bí Đỏ.

- Hình như, ngài ta chẳng nói gì cả! - Có tiếng ai đó vang lên.

- Sao? Mày lại dám cãi lại ư, hả tên bất hạnh kia?

- Thưa ngài, tôi có mở miệng đâu ạ... - Bác Bí Đỏ lắp bắp.

- Nếu không phải mày thế là ai? - Ngài Cà Chua giận dữ đảo mắt nhìn

quanh.

- Kẻ bịp bợm! Đồ tráo trở! - Giọng nói lúc nãy lại vang lên.

- Kẻ nào nói đấy? Ai? Có lẽ là lão thợ giầy!... - Ngài Cà Chua đoán.

Hắn rảo bước tới nhà bác thợ giầy lấy gậy đập vào cửa quát: - Này, lão già,