CUỘC PHIÊU LƯU KỲ LẠ CỦA ĐOÀN BARSAC - Trang 173

— Ban đầu các ông làm sao kiếm ra những người da đen đã xây dựng

thành phố?

Frasne mở to đôi mắt. Câu hỏi đến là ngố!
— Quỷ thật! Tất nhiên là ở các làng.
— Bằng cách nào?
Frasne rụt cái vai còn lành lại.
— Đây là sự nhạo báng!...Như thể ông không biết đấy! Người ta đã tóm

cổ bọn chúng, thế thôi.

— À! – Camaret nói và cúi đầu xuống, vẻ mặt ủ rũ, – Thế còn máy móc

cần thiết cho buổi ban đầu...Chúng ở đâu ra?

— Cố nhiên, từ mặt trăng, – Frasne châm chọc.
— Từ châu Âu à?
— Tất nhiên.
— Họ mang chúng đến đây bằng cách nào?
— Tất nhiên là không theo đường hàng không. Ông Camaret ạ, đó là

những câu hỏi quá lố bịch! Người ta chở máy móc đến đây bằng tàu thủy.

— Thế chúng được bốc dỡ ở đâu? – Camaret bình thản tiếp tục.
— Ở Cotonou.
— Nhưng từ Cotonou đến Blackland xa lắm cơ mà. Làm sao họ chuyển

được chúng tới đây?

— Bằng lạc đà, ngựa, bò, bọn da đen, – Frasne trả lời vắn tắt, hắn không

còn kiên nhẫn được nữa.

— Tôi nghĩ trong thời gian đi đường có nhiều người da đen đã chết?
— Nhưng tôi không thích bọn ấy. – Frasne làu bàu.
Camaret chuyển sang vấn đề khác:
— Các ông đã phải trả tiền mua máy đấy chứ?
— Khỉ thật! – Frasne nói, hắn thấy các câu hỏi càng thêm vô nghĩa.
— Nghĩa là Blackland có tiền?
— Tiền thì có đủ.
— Ở đâu ra?
Frasne không chịu đựng được nữa: