miệng ta, sau đó giải huyệt cho ta rồi bóp chặt cằm ta, ta lập tức nuốt viên
thuốc kia vào bụng.
“Nếu để ngươi chỉ bị lửa đốt chết, làm sao có thể giải được nỗi hận
trong lòng ta! Ngươi cứ từ từ niếm thử mùi vị của hủ tâm tán đi nha!” Tranh
Nhiên vừa cười to vừa đi ra khỏi nhà kho. Lúc thối lui khỏi nhà kho còn
không quên đóng kỹ cánh cửa lại!
Ừm! Ta thật cao hứng quá đi, trước sau ta vẫn không có nhắc nhở nàng
đem tháo xuống cái gối sau đầu. Còn nữa, ta rất hối hận, lúc nãy tại sao
không nhân tiện vẽ lên mặt nàng một con kỳ đà béo phệ!
Sau khi Tranh Nhiên rời đi, ta trước tiên đứng dậy rồi giũ cho thanh đao
nhỏ dắt bên chân rớt xuống đất, thật vất vả giũ giũ cuối cùng cũng khiến
cho thanh tiểu đao rớt ra ngoài. Bụng ta đột nhiên lên cơn đau thắt, là độc
bắt đầu phát tác sao? Ta quay cuồng trên mặt đất một hồi, mồ hôi lạnh chảy
ròng ròng. Đợi cơn đau giảm bớt, ta hít thở vững vàng trở lại, đưa lưng về
phía thanh đao trên mặt đất trở tay nhặt nó lên, dè dặt cọ xát dây buộc trong
tay. Trên dao có độc cho nên ta làm rất nhẹ tránh không để bị cắt trúng tay.
Trong phòng càng ngày càng nóng, bụng ta lại quặn đau. Toàn thân ta rã
rời, nhưng ta cảm giác được dây trói cũng sắp bị cắt đứt rồi, liền bỏ lại
thanh đao nhỏ dùng hai tay cố sức dứt ra, cuối cùng cũng thành công mở
trói!
Ta lại vội vàng mở dây trói chân. Ngoài phòng đã mơ hồ nghe thấy tiếng
củi bị lửa lớn thiêu đốt cháy đùng đùng. Ta cũng không thể lập tức đẩy cửa
phòng ra, bình tĩnh áp người xuống, tận lực dựa vào mặt đất dùng tay để
thăm dò nhiệt độ đang ép đến bên ngoài. Thật may cũng chưa phải rất nóng,
mới đẩy cửa phòng thoát chạy ra ngoài. Vừa mới chạy được vài bước, bụng
lại quặn lên, đau đớn kịch liệt phi thường khiến ta không thể không dừng
lại, khụy trên mặt đất cố gắng ôm bụng điều chỉnh hô hấp. Chỉ cảm thấy
bụng càng lúc càng đau, càng lúc càng đau, đến cuối cùng đau đến nỗi ta
thở còn không nổi chớ nói chi đến bước đi.