Lửa bắt đầu cháy lớn dần, ta vẫn chỉ có thể quay cuồng trên đất. Trong
lúc ta cho rằng bản thân sẽ đau đến ngất đi, thân thể đột nhiên tựa như bị
điện giật, trong não tựa hồ phát ra một tiếng ‘răng rắc’, cả người chấn động.
Sau đó…
Sau đó chỉ cảm thấy toàn thân thư sướng, hoàn toàn mất hẳn đau đớn
⊙_⊙? !
Không đau là tốt rồi. Không kịp nghĩ nhiều ta vội vàng trở mình. Bởi vì
thời gian chậm trễ lúc nãy, lửa đã cháy rất lớn, trong không khí đều cuồn
cuộn khói đặc, nếu cứ mạo muội đứng lên rất dễ hít thở không thông mà
ngộp chết. Ta chỉ đành lê trên mặt đất bò ra cửa, thật vất vả mới xuống được
lầu. Cả khách sạn đã biến thành biển lửa. Nhìn cửa lớn đã cách không xa, ta
nắm chặt nắm tay, chỉ cần cố gắng chút nữa, ta có thể sẽ được cứu trợ!
Vì vậy, ta càng cẩn thận, bắt đầu cố gắng bò sát, vì phải tận lực vượt qua
mấy chỗ có lửa ta cũng cảm thấy bản thân như đang bị thiêu cháy. Đi được
nửa đường, mắt thấy khoảng cách giữa ta và cánh cửa thoát ra càng lúc
càng gần, chỉ nghe ‘két’ một tiếng vang thật lớn, một thanh gỗ trên trần nhà
rớt xuống người ta, ta vội chạy. Thật may quá, không bị đè trúng, lại cảm
thấy chân trái đụng phải vật gì đột nhiên đau nhức khó tả, cúi đầu nhìn lại
mới biết vừa rồi chỉ mải lo tránh cây xà lan mà vô ý để chân trái đụng phải
một cái bàn đang cháy, y phục trên đùi đã bắt lửa. Ta cắn răng nhịn đau, vội
vàng lăn lộn dập lửa, lại vì hô hấp lập tức quá nhanh nên hít phải một ngụm
khói đặc. Lúc này, bên ngoài khách sạn, ta mơ hồ nghe được âm thanh đánh
nhau. Ta hô hấp không thông, cố gắng dồn chút sức lực cuối cùng từ từ đi ra
cửa, chỉ nghe thấy cửa lớn khách sạn đột nhiên bị người ta mở rộng sau đó
có người vội vàng kêu lên: “Nhị Nữu! ! ! ! ! ! !”
Là tới cứu ta- !” Ở …Đây.” Ta dùng chút khí lực cuối cùng thét lên
nhưng âm thanh vẫn không được lớn, không biết hắn có thể…nghe được
hay không.