CUỐN THEO CHIỀU GIÓ (DƯƠNG TƯỜNG DỊCH) - Trang 1024

CHƯƠNG XLI

S

au những lời chào tạm biệt cuối cùng và khi tiếng bánh xe

và vó ngựa cuối cùng đã tắt, Scarlett vào thư phòng cũ của bà
Ellen, lấy ra một vật lấp lánh mà đêm qua nàng đã giấu vào giữa
một tập giấy vàng khè trong ngăn kéo bàn viết. Nghe thấu Pork
vừa sụt sịt khóc vừa dọn bữa trưa bên phòng ăn, nàng lên tiếng
gọi bác ta. Bác tiến lại phía nàng, bộ mặt đen thiểu não như một
con chó bị lạc và mất chủ.

- Pork, nàng nghiêm nghị nói, anh còn khóc nữa thì tôi... thì

tôi cũng khóc luôn bây giờ. Anh phải nín đi.

- Veng xơ cô. Tôi đã cố, dưng mà cứ mỗn lần cố, tui lại nghĩ

đến mexừ Gerald, thế là...

- Vậy thì đừng nghĩ đến nữa. Mọi người khác khóc thì tôi còn

chịu được, nhưng anh thì không. Này, nàng chuyển giọng dịu
dàng hơn, anh không hiểu ư? Tôi không chịu nổi vì tôi biết anh
yêu ba tôi nhường nào. Hỉ mũi đi, Pork. Tôi có một món quà cho
anh đây.

Pork hỉ mũi ầm ĩ, mắt thoáng lộ vẻ quan tâm, nhưng vì lịch

sự hơn là vì thích thú.

- Anh có nhớ cái đêm anh bị bắn vì đi ăn trộm gà không?
- Lạy chúa, cô Scarlett! Tui không bao giờ.
- Chà, anh có ăn trộm, chuyện đã quá lâu rồi cho nên đừng có

nói dối tôi làm gì. Anh có nhớ tôi đã nói là sẽ thưởng cho anh
một cái đồng hồ về sự trung thành của anh không?

- Veng xơ cô, tui nhớ. Tui ngỡ cô đã quên.
- Không, tôi không quên. Đây, nó đây.