CUỐN THEO CHIỀU GIÓ (DƯƠNG TƯỜNG DỊCH) - Trang 1025

Nàng chìa ra cho bác một cái đồng hồ vàng to tướng, đầy nét

chạm nổi, với một sợi dây đeo lủng lẳng những đồ trang sức vặt
vãnh.

- Lạy chúa, cô Scarlett! Pork kêu lên. Đó là cái đồng hồ của

mexừ Gerald! Tui đã thấy ống xem giờ ở cái đồng hồ này hàng tỉ
lần!

- Phải, đó là chiếc đồng hồ của ba tôi, bây giờ tôi cho anh.

Anh cầm lấy.

- Ồ, không! Pork sợ hãi lùi lại. Đó là một cái đồng hồ

“gempmum” da trắng, hơn nữa lại là của mexừ Gerald. Làm sao
lại nói đến chuện đem nó cho tui, cô Scarlett? Cái đồng hồ này,
theo phép nhà, là thuộc về chú Wade Hamilton.

- Nó thuộc về anh đấy. Wade Hamilton có bao giờ làm gì cho

ba tôi? Nó có bao giờ chăm nom ba tôi khi ông cụ ốm yếu? Nó có
bao giờ tắm rửa, mặc quần áo và cạo râu cho ông cụ? Nó có ở
liền bên ông cụ khi bọn Yankee đến đâu? Nó có vì ông cụ mà đi
ăn trộm đâu? Đừng có vớ vẩn. Pork. Nếu có ai đáng được thưởng
cái cái đồng hồ ấy, thì đó là anh và tôi biết ba tôi ắt cũng đồng ý.
Đây.

Nàng cầm lấy tay bác và đặt chiếc đồng hồ vào lòng bàn tay

đen bóng. Pork kính cẩn nhìn và niềm vui sướng dần dần thắp
sáng bừng cả bộ mặt bác.

- Cho tui thật à, cô Scarlett?
- Phải, thật chứ.
- Nhè xơ cô... cảm ơn cô.
- Anh có muốn tôi đem nó đi Atlanta để khắc không?
- “Khéc” cái gì ạ? Giọng Pork có vẻ nghi ngờ.
- Là ghi đằng sau một dòng chữ, chẳng hạn như... như: “ Gia

đình O’Hara tặng Pork, người nghĩa bộc trung thành”.

- Không... cảm ơn cô. Chả cần khéc.
Pork lùi một bước, tay nắm chắc chiếc đồng hồ.
Scarlett khẽ nhếch môi tủm tỉm.