cả bánh mì lẫn giường nằm, rồi khi tiếp tục lên đường lại được
tiễn bằng những gói đồ ăn. Thường thường, khách trọ là những
cựu binh Liên bang thuộc loại cục mịch, mù chữ, những con
người không chốn nương thân, không gia đình, lang thang
khắp đất nước, hi vọng kiếm được việc làm.
Nhiều khi, những phụ nữ nông thôn da nâu sạm, héo hắt,
cùng lũ con nhỏ lầm lì, tóc xơ như sợi gai, cũng qua đêm tại đó,
những người đàn bà bị chiến tranh biến thành quả phụ, mất hết
vườn trại, giờ đây đi tìm họ hàng bị thất tán. Đôi khi hàng xóm
bất bình vì sự có mặt của những người ngoại bang chỉ biết nói tí
chút tiếng Anh hoặc không biết hoàn toàn bị thu hút xuống
miền Nam bởi những câu chuyện huyền ảo về những vụ làm
giàu dễ dàng. Có lần một đảng viên Cộng Hòa đã ngủ tại đó. Chí
ít, Mammy cũng một mực khẳng định như vậy, bà nói rằng bà
có thể ngửi được mùi Cộng Hòa cũng như ngựa có thể đánh hơi
được rắn chuông, nhưng không ai tin lời Mammy vì ngay cả đến
lòng từ thiện của Melanie cũng phải có một giới hạn nào đó. Chí
ít mọi người cũng hi vọng là thế.
Phải, Scarlett nghĩ thầm trong khi ngồi ở cổng bên, đứa con
nhỏ ẵm trên lòng, dưới nắng nhạt chiều tháng mười một, đó là
một trong những con chó què của Melanie. Mà quả là lão ta què
thật!
Người đàn ông đang qua sân sau tập tễnh trên một cái chân
gỗ, giống như Will Benteen. Đó là một ông già cao, gầy với cái
đầu hói bẩn bóng lên hồng hồng và một bộ râu lấm tấm bạc dài
đến nỗi có thể dắt vào thắt lưng. Bằng vào bộ mặt rắn đanh
chằng chịt vết sẹo, có thể đoán ông ta đã ngoài sáu mươi, song
thân hình ông không hề có cái rệu rão của tuổi già. Mặc dầu
mảnh khảnh và lóng ngóng, lại đi trên một chân gỗ, ông vẫn đi
chuyển nhanh như một con rắn.
Ông bước lên bậc thềm, tiến về phía nàng và ngay cả trước
khi ông cất tiếng, để lộ cái giọng mũi và cách phát âm chữ “r”