già cố chấp kia nhiều. Khi nào nàng muốn nhà mình đầy khách
khứa, nàng đều có thể mời đám này và họ vui vẻ gấp bội, diện
đẹp gấp bội các mụ già ngu ngốc, kiểu cách và khổ hạnh dám
chê trách nàng.
Những người này là dân mới đến Atlanta. Một số người quen
của Rhett, một số cộng tác với chàng trong những vụ việc bí
mật mà chàng gọi là “công chuyện đơn thuần ấy mà, cưng ạ”.
Một số là những cặp Scarlett đã gặp khi còn trọ ở khách sạn
National, còn một số là chức sắc do thống đốc Bullock bổ nhiệm.
Cái khung cảnh trong đó nàng hiện đang vận động là một
mớ phức tạp. Ở đây có gia đình Gelert đã từng sống ở hàng chục
bang khác nhau và hình như đã phải rời mỗi bang đó vội vội
vàng vàng khi những mưu đồ lừa đảo của họ bị phát hiện; có gia
đình Connington nhờ những mối liên hệ với Phóng Phóng
Thích của một bang xa xôi mà phất to, ăn chặn bọn da đen ngu
dốt xem như được họ bảo hộ; có gia đình Deal đã từng bán giày
“cáctông” cho chính phủ Liên bang cho đến khi lộ tẩy phải trốn
sang sống ở châu Âu năm cuối cùng của chiến tranh; có gia đình
Hundon, mặc dầu nằm trong sổ đen cảnh sát của nhiều thành
phố, vẫn luôn luôn thắng cuộc trong những lần đấu thầu hợp
đồng Nhà nước; có gia đình Carahan, khởi nghiệp từ một sòng
bạc, nay đặt cược vào những canh bạc lớn hơn, dùng tiền Nhà
nước xây dựng những tuyến đường sắt chỉ có trên giấy; có gia
đình Flaherty năm 1861 mua muối với giá một xu một pound
vào năm 1863 trở thành giàu sụ khi giá muối tăng lên gấp năm
mươi lần; và gia đình Bart, hồi chiến tranh là chủ nhà chứa lớn
nhất ở một thành phố lớn trên miền Bắc, nay sinh hoạt trong
những giới cao sang nhất của xã hội Bị Thảm.
Những người như thế, giờ đây, là bạn thân của Scarlett
nhưng cái đám thường dự những buổi tiếp tân lớn hơn của
nàng bao gồm những người khác có chút văn hóa và thanh lịch,
trong đó khá nhiều xuất thân từ những gia đình quyền quí.