số bông thu hoạch trong ba năm vào cái lán gần hầm rượu, mà
chẳng mang lợi lộc gì. Giá ở Liverpool thì chỗ đó đã bán được
một trăm năm mươi nghìn đô-la, nhưng chẳng có hi vọng gì
đưa được sang Liverpool. Từ chỗ là một người giàu có, ông
Gerald sa sút xuống tới mức phải tự hỏi làm sao có thể nuôi
sống gia đình cùng đám đầy tớ da đen qua mùa đông.
Khắp miền Nam, phần lớn điền chủ trồng bông đều ở trong
tình trạng bế tắc như vậy. Với sự phong tỏa ngày càng xiết chặt,
miền Nam không có cách nào để bán bông trên thị trường Anh,
không có cách nào để nhập những nhu yếu phẩm mà những
năm trước vẫn mua được bằng tiền bán bông. Và miền Nam
nông nghiệp đánh nhau với miền Bắc công nghiệp đang cần
biết bao nhiêu thứ, những thứ mà họ không bao giờ nghĩ đến
chuyện mua trữ trong thời bình.
Đó là tình hình lý tưởng đối với bọn đầu cơ trục lợi và loại
người đục nước béo cò thì không thiếu. Cùng với cái ăn, cái mặc
ngày càng khan hiếm và giá cả ngày càng cao, sự phản đối của
dân chúng đối với bọn đầu cơ ngày càng mạnh mẽ và gay gắt.
Trong những ngày đầu 1864 này, không một tờ báo nào không
có những bài xã luận cay độc tố cáo bọn đầu cơ là những con
kền kền rỉa xác, những con đỉa hút máu và kêu gọi chính phủ
thẳng tay trừng trị chúng. Chính phủ làm hết sức mình, nhưng
những cố gắng đó không đi đến đâu bởi vì chính phủ đang phải
đương đầu với bao vấn đề phức tạp.
Trong đám này không ai bị căm ghét hơn Rhett Butler.
Chàng đã bán các tàu của mình khi việc vượt rào phong tỏa trở
nên quá nguy hiểm và giờ đây changfc ông khai lao vào đầu cơ
lương thực. Những chuyện xung quanh chàng, từ Richmond và
Wilmington đồn đại về Atlanta, khiến cho những người trước
kia đã tiếp chàng, giờ uất lên vì xấu hổ.
Bất chấp những thử thách khổ cực ấy, dân số mười ngàn
người của Atlanta đã tăng lên gấp đôi trong chiến tranh. Thậm