Và giờ đây, nỗi sợ về những điều chưa biết chụp xuống nàng
như nhảy bổ ra từ trong bóng tối và nàng chỉ còn biết đừng trơ
ra, đăm đăm nhìn ông, bao nhiêu câu hỏi chững lại trên môi
như một dòng lũ bị con đập ngăn lại.
Từ trong xe, lại vẳng ra tiếng oe oe yếu ớt và ông Gerald
dường như cố sức tỉnh táo lại.
- Đó là Melanie và cháu bé, Scarlett vội khẽ nói. Cô ấy ốm
lắm... Con đưa cô ấy về nhà.
Ông Gerald buông bàn tay đặt trên vai nàng xuống và rướn
thẳng người lên. Ông chậm rãi tiến đến cạnh xe, nom tựa cái
bóng ma của ông chủ cũ ấp Tara đang đón khách, cứ như là ông
Gerald nói những lời từ trong ký ức đầy bóng tối.
- Cháu Melanie!
Giọng Melanie thều thào không rõ.
- Cháu Melanie, đây là nhà cháu. Trại Mười Hai Cây Sồi bị đốt
trụi rồi. Cháu phải ở lại đây với chúng tôi.
Nghĩ đến những cực hình kéo dài của Melanie, Scarlett cảm
thấy một thôi thúc hành động. Nàng trở về với hiện tại, với sự
cần thiết phải đặt hai mẹ con Melanie lên một cái giường êm và
làm những việc nho nhỏ có thể làm được cho cô em chồng.
- Phải bế cô ấy. Cô ấy không đi được.
Có tiếng chân bước hấp tấp và từ tiền sảnh âm u như hang
động, một bóng đen nhô ra: Pork chạy xuống các bậc thềm.
- Cô Scarlett! Cô Scarlett! Bác ta kêu lên.
Scarlett nắm lấy hai cánh tay bác ta. Pork, một bộ phận
khăng khít của ấp Tara, cũng thân thiết như những viên gạch
tường nhà và những hành lang mát mẻ! Nàng cảm thấy những
giọt nước mắt của bác ta rơi lã chã trên tay mình, trong khi bác
ta vụng về vỗ vỗ vào lưng nàng.
- Dành là tui dứt mầng thấy cô về. Dành là tui...
Prissy òa lên khóc và lẩm bẩm những tiếng rời rạc: “Pork!
Dượng Pork thân yêu!” Và bé Wade, dạn lên trước sự yếu đuối