thực tại hồi trở lại, Scarlett ngước lên và trông thấy Melanie trên
đầu cầu thang, mình mặc độc một chiếc sơ mi rách dùng làm áo
ngủ, cánh tay yếu ớt trĩu xuống bởi thanh kiếm của Charles.
Mắt Melanie thâu gọn toàn bộ cảnh bên dưới: cái xác mậc quân
phục xanh nằm sóng sượt trong vũng máu, chiếc hộp đồ khâu
bên cạnh, Scarlett chân đất, mặt xám ngoét, tay nắm chặt khẩu
súng.
Lặng lẽ, hai cái nhìn giau nhau. Gương mặt Melanie bình
thường vốn dịu dàng giờ bừng lên một vẻ kiêu hãnh dữ dằn, và
nụ cười của nàng phản ánh sự tán đồng và một niềm vui bạo
liệt tương ứng với những tình cảm cháy rực đang xáo động trái
tim Scarlett.
“Ồ… phải… cô ta cũng giống mình! Cô ta hiểu rõ mình cảm
nghĩ như thế nào!” Scarlett nghĩ thầm trong cái giây phút dài
dặc ấy. “Vào địa vị mình cô ta ắt cũng làm như thế!”
Lòng rạo rực, nàng ngước nhìn cô gái mảnh dẻ, đứng không
vững mà xưa nay nàng chỉ dành cho những tình cảm khinh
ghét. Giờ đây, một niềm thán phục và một tình đồng chí trỗi
dậy trong nàng, đấu tranh chống lại lòng căm ghét với vợ
Ashley. Trong một lóe chớp sáng suốt không bợn chút tình cảm
nhỏ nhen, nàng thấy rõ đằng sau cái dịu dàng và đôi mắt bồ câu
của Melanie, còn có một lưỡi thép mỏng sáng loáng không gì bẻ
gãy nổi và đồng thời cảm thấy rằng trong huyết quản nàng
Melanie bình lặng, chảy cuồn cuộn một dòng máu anh hùng.
“Scarlett, chị Scarlett” Suellen và Carreen the thé gọi bằng
một giọng yếu ớt, hoảng hốt, bị cánh cửa đóng dìm bặt đi, và
tiếng Wade la lớn: “Cô ơi! Cô!” Melanie vội đưa một tay lên môi,
đặt nằm thanh gươm trên bậc đầu cầu thang, khó nhọc đi xuôi
hành lang trên gác và mở cửa phòng bệnh.
- Đừng có hốt, các cô bé! Giọng nàng vẳng đến, vui vẻ, giễu
cợt. Chị cả các cô định cạo gỉ khẩu súng của anh Charles, không
ngờ nó nổ, làm chị ấy sợ hết hồn”… “Chà, Wade Hampton, đấy