một con vật nhai lại bình thản. Nhưng bộ mặt hiền lành của
anh ta thì không bình thản chút nào.
- Tôi không ưa cái chuyện đi Atlanta này, cuối cùng anh
chậm rãi nói. Phải, chẳng ưa tý nào.
Ashley liếc nhìn Will một cái thật nhanh rồi quay mắt đi,
không nói gì mà chỉ tự hỏi không biết Will có chia sẻ mối nghi
ngờ ghê gớm đang dày vò chàng hay không. Nhưng không thể
có chuyện ấy được. Will không hề biết câu chuyện diễn ra ngoài
vườn lúc ban chiều, không hề biết nó đã đẩy Scarlett đến bước
tuyệt vọng như thế nào. Will không thể nhận thấy vẻ mặt của
Mammy khi nghe nhắc đến tên Rhett Butler, hơn nữa, Will
không hề biết sự giàu có cũng như tai tiếng xấu của Rhett. Chí
ít, Ashley cũng không nghĩ rằng anh ta có thể biết những điều
đó. Song từ khi về ấp Tara, Ashley đã nhận thấy rằng, giống như
Mammy, Will tựa hồ có tài biết được nhiều chuyện mà không
cần nghe ai kể, thậm chí dự cảm thấy trước sự việc sẽ xảy ra.
Không khí phảng phất một điềm chẳng lành, cụ thể như thế
nào thì Ashley không rõ, chỉ biết là chàng bất lực không thể cứu
Scarlett khỏi điều đó. Cả buổi tối, nàng không giao mắt với
chàng lấy một lần và cái vẻ hân hoan bạo liệt nàng phô bày với
chàng thật dễ sợ. Những mối nghi ngờ đang vò xé chàng quá
ghê gớm, không thể diễn đạt bằng lời. Chàng không có quyền
hỏi nàng có thật vậy không vì hỏi thế có khác nào lăng nhục
nàng. Chàng nắm chặt hai tay lại. Chàng chẳng có quyền gì về
những chuyện liên quan đến nàng; chiều này, chàng đã vĩnh
viễn để mất những quyền đó, chàng không thể giúp nàng.
Không ai có thể giúp nàng. Nhưng khi nghĩ đến Mammy và cái
vẻ quyết tâm dữ dằn trên mặt bà khi bà cắt những tấm rèm
nhung, chàng cũng yên tâm phần nào. Mammy sẽ lo liệu cho
Scarlett dù nàng muốn hay không.
“Mọi cái này là do mình hết”, chàng tuyệt vọng nghĩ thầm.
“Mình đã đẩy nàng đến bước ấy”.