tế thì Hugh là người tử tế và, như chị biết, thuộc dòng dõi con
nhà, lại lương thiện nữa.
- Nhưng… Hugh không tháo vát, phải, thế đấy, nếu không
anh ấy đã phát tài với việc bán củi nòm.
Tommy nhún vai
- Chị đã nhiễm một cách nhìn tàn nhẫn đối với sự vật,
Scarlett ạ, chàng nói. Nhưng chị hãy nghĩ lại về Hugh đi. Chị có
thể đi quá và lâm vào tình hình xấu hơn. Theo tôi, sự lương
thiện và thiện ý của anh ta sẽ thừa sức bù lại nhược điểm thiếu
tháo vát.
Scarlett không trả lời vì nàng không muốn quá phũ miệng.
Nhưng theo nàng nghĩ, ít có đức tính nào được việc hơn tính
tháo vát.
Sau khi đã hoài công đi ướm hỏi khắp thành phố và khước từ
nhiều tên Bị Thảm xoắn xuýt, cuối cùng nàng quyết định theo
gợi ý của Tommy và đến đặt vấn đề với Hugh Elsing. Trong
chiến tranh, Hugh là một sĩ quan táo bạo, giàu sáng kiến, nhưng
hai vết thương nặng và bốn năm chiến đấu dường như đã hút
kiệt tính tháo vát của chàng, khiến chàng ngỡ ngàng trước
những ngặt nghèo của hòa bình như một đứa trẻ. Mắt chàng hồi
này có cái vẻ của con chó lạc khi chàng đi bán củi rong, hoàn
toàn không phải loại người mà nàng hi vọng kiếm được.
“Anh ta thật ngu xuẩn” nàng nghĩ, “chẳng biết gì về chuyện
kinh doanh buôn bán. Mình dám cuộc rằng anh ta không biết
làm một con tính cộng đơn giản. Và mình không tin anh ta có
thể học được cách làm ăn. Nhưng chí ít anh ta cũng lương thiện,
anh ta sẽ không lừa mình”.
Dạo này, Scarlett chả cần gì mấy đến sự lương thiện của
chính nàng, nhưng càng xem nhẹ nó ở bản thân mình, nàng
càng đánh giá nó cao ở người khác.
“Đáng tiếc là Johnnie Gallegher lại bị rằng buộc với Tommy
Wellburn vào cái công trình xây dựng ấy”, nàng nghĩ. “Anh ta