- Nếu cô ấy thông minh một chút, cô ấy sẽ hiểu ra một số
điều mà cô ấy không thể nào đồng tình được, Rhett nói nốt câu
nàng bỏ dở. Ờ, tất nhiên về điều đó thì cô biết rõ hơn tôi.
- Ôi, quỉ bắt cái trí nhớ và những cung cách khả ố của anh đi!
- Tôi sẽ bỏ qua sự thô lỗ vô cớ của cô, nó không đáng đề cập
đến, và quay về câu chuyện lúc trước của chúng ta. Cô hãy xác
định dứt khoát điều này. Nếu cô khác đời, cô tất bị cô lập, không
những cô lập khỏi những người cùng lứa tuổi, mà cô còn bị cô
lập khỏi những người thuộc thế hệ cha mẹ cô cũng như thế hệ
các con cô nữa. Họ sẽ không bao giờ hiểu cô và bất kể cô làm gì,
họ cũng sẽ công phẫn. Nhưng có lẽ ông bà cô hẳn lấy làm tự hào
về cô: “Ờ, con nhà tông chẳng giống lông cũng giống cánh”. Và
cháu chắt cô hẳn sẽ thở dài đầy thèm muốn: “Cụ bà nhà ta chắc
là tay chơi ra dáng!” và chúng sẽ cố gắng để giống cô.
Scarlett cười thích thú.
- Đôi khi quả là anh nói trúng sự thật! Đấy, như bà ngoại
Robillard của tôi chẳng hạn. Mammy thường cứ đem bà ra dọa
tôi mỗi khi tôi dở chứng. Bà ngoại tôi lạnh lùng như cục băng,
rất nghiêm ngặt đối với cung cách cư xử của bản thân cũng như
của mọi người khác, nhưng bà những ba đời chồng, đã bao
người đã đấu súng vì bà, bà đánh phấn bôi son, bà mặc những
chiếc áo hở ngực hết sức chướng và chẳng mặc gì… à, ờ… chẳng
mặc gì mấy bên trong.
- Và cô ngưỡng mộ bà cụ ghê ghớm, mặc dù cô cố gắng để
giống mẹ cô! Ông nội tôi, bên họ Butler là một tướng cướp.
- Thật ư? Thuộc loại hay bắt nạn nhân bịt mắt đi trên tấm
ván bắc bên mạn tàu ấy à?
- Tôi dám nói là ông cụ sẵn sàng hành hạ người ta như thế
nếu có thể moi tiền bằng cách ấy. Dù sao đi nữa, ông cụ cũng
kiếm được đủ để lại cho cha tôi một gia tài lớn. Nhưng gia đình
bao giờ cũng thận trọng gọi ông tôi là một “thuyền trưởng hàng
hải”. Ông cụ bị giết trong một cuộc ẩu đả ở tửu điếm cách đây