Diệp Không không biết thế giới này có bán giấy vàng hay không, cho
nên không thèm để ý tới điếm chủ mà tiếp tục quan sát.
Điếm chủ này lại rất nhiệt tình nói:
- Công tử, chúng ta còn có bút vàng, nghiên mực được làm từ đá trắng,
giá cả vô cùng hợp lý.
Diệp Không tiếp tục xua tay:
- Ta không mua bút, cũng không mua nghiên mực.
Điếm chủ dường như hiểu ra cái gì đó, cười dâm đãng một tiếng, kéo
Diệp Không tới góc của hàng, từ trong tay áo móc ra một quyển sách
mỏng.
- Công tử, đây chính là bản Xuân Cung đại thưởng mới nhất, mỗi bản
giá hai mươi tiền đồng, mỗi một bản tuyệt đối là vật có giá trị, ngươi xem
những bức tranh này đều rất đẹp, nhiều hình ảnh...
Diệp Không quả thực muốn té xíu.
- Uy uy, bạn thân năm nay mới mười ba tuổi a, ngươi có biết hay không
đây chính là đang đầu độc vị thành niên a?
- Mười ba tuổi thì có quan hệ gì với ta, ta chín tuổi đã bắt đầu nhìn trộm
lão thái thái nhà bên trong phòng tắm, mười tuổi đã bắt đầu coi thứ này rồi,
bán rẻ cho ngươi một quyển mười lăm tiền, tiền giao sách tới tay, bằng hữu,
thế nào?
Điếm chủ vẫn nhiệt tình chào hàng như trước.
- Thế nhưng ngươi cũng quá cẩu thả, không biết phải trái, nếu như là
hoa hoa công tử thì còn có thể suy nghĩ một chút.
Diệp Không tùy tiện nói một câu.
Mà điếm chủ xem ra đặc biệt yêu thích loại đồ vật này.
- Hoa hoa công tử? So với thứ này hoàn hảo hơn sao? Công tử, nếu
không ta giao lưu một chút?
- Được rồi, được rồi... Ta nói chính sự một chút, loại giấy như Xuân
Cung này có hay không?
Diệp Không nói xong lại thầm nói:
- Trách không được lại coi là sách vàng, té ra bìa bên ngoài lại là vàng.