- Nghe các ngươi nói, thì thấy rõ Diệp Không không ngốc rồi, còn rất
xảo trá ngoan độc, cho nên các ngươi nên thân thiện với hắn.
Tam nương quan sát tình hình của nhi tử lại thấp giọng nói:
- Các ngươi phải nên động não, thằng ngốc kia tuy đã thông minh, thế
nhưng lại đắc tội Nhị nương, tóm lại cứ để cho bọn hắn đấu đấu đá với
nhau. Các ngươi có hiểu không? Cái con mụ xú yêu phụ kia cũng muốn
được tướng công yêu thích cho nên chỉ cần Nhị nương kia bị lật thuyền...
thì mẫu thân này chẳng phải sẽ làm chủ nội viện sao?
Hai nhi tử giờ mới hiểu được, liền vội vàng gật đầu khen:
- Ah! Biện pháp của mẫu thân rất hay.
Tam nương đắc ý cười cười, có nhỏ giọng nói:
- Hôm nay mẫu thân thăm dò được một tin tức quan trọng...
*****************
Diệp Không đều không biết mình như thế nào mà Diệp lão gia lại từ
chối, hắn đã bị lão cho một phen đả kích e rằng lệch tư tưởng rồi.
Học võ không có tiền đồ. Nói cách khác mong ước của hắn tại Thương
Nam đại lục muốn diễu võ dương oai, thúc ngựa giơ roi, đã thành bọt nước.
Vứt bỏ võ theo văn, làm một tay cẩm tú văn vẻ? Cái này lại càng là vô
nghĩa, đừng nhìn hắn trong suốt trận đấu nói đạo lý rõ ràng, kỳ thật hắn là
người không thích học tập, bằng không hồi còn ở địa cầu hắn còn chưa học
hết cấp hai mà lại bỏ học.
Hắn cảm thấy trước mắt trống rỗng, tuyệt vọng cực độ. Bất quá trở lại
nhà mình, nhìn xem lão nương đang tha thiết chờ mong, hắn đành phải cố
gắng nét mặt tươi cười, tùy cơ ứng phó.
Diệp Không trong lòng chán nản, sáng sớm cũng không có khí thế hăng
hái, mang theo một thân thương thế, trả lời đối phó với mẫu thân vài ba câu
qua loa, ăn một ít cơm trưa, rồi chui vào trong phòng mình ngẩn người ra.
Buổi chiều, quản gia Diệp Tài tới, đem cái quyết định bổ sung ngân
lượng báo cho Trần Cửu mẫu biết, thế nhưng Diệp Không cũng không có đi
ra.
Tuy nhiên Nhị nương, Tam nương đều vì tin tức bí mật kia mà tạm thời
yên tĩnh, có thể do Diệp Không thật sự là bị Diệp lão gia đả kích, trong nội