CỮU NGUYỆT ƯNG PHI - Trang 174

- Nếu không thể lôi kéo hắn trở thành bằng hữu của bọn ta, thì phải

nhanh chóng giết chết hắn đi.

Dương Thiên nói:
- Đáng tiếc y bây giờ đã đi rồi.
- Trên thế gian tuyệt đối không có một người nào, có thể đột nhiên ngay

tức khắc hoàn toàn biến mất đi cả.

Dương Thiên lắc đầu:
- Nhưng ta lại không tìm thấy được hắn.
Tiểu Tiên cười cười:
- Ngươi không tìm thấy hắn, nhưng không phải là người khác cũng

không tìm được hắn.

Nàng đi tới vỗ vỗ vào vai Dương Thiên, mỉm cười nói:
- Đừng quên là còn có ta.
- Ngươi cần phải đi tìm?
Tiểu Tiên thỏ thẻ nói:
- Ngươi ngoan ngoãn cùng Tiểu Diệp chờ đợi ở đây, ta mang kẹo lại cho

các ngươi ăn.

Dương Thiên ngồi xuống, ngồi đối diện với Diệp Khải Nguyên.
Y ngồi ngay ngắn ở đó.
Diệp Khải Nguyên nhìn y, đột nhiên thở dài, nói:
- Y thị nói sẽ mang kẹo lại cho chúng ta ăn.
Dương Thiên gật đầu:
- Ừ!
Diệp Khải Nguyên gượng cười:
- Từ sau ba tuổi ta không còn ăn kẹo nữa.
Dương Thiên nói:
- Thế à!
- Lúc này ta chỉ muốn uống ít rượu.
- Ngươi nếu không uống rượu đó mới là chuyện kỳ quái.
Diệp Khải Nguyên cười nói:
- Ngươi đích xác rất là hiểu rõ ta, bọn ta tóm lại cũng là bằng hữu lâu

nay.