Lạc Vũ thấy vậy càng không buông Minh Trần Dạ.
Minh Trần Dạ bề ngoài tà mị ,chuyện gì đều có thể bỏ qua nhưng
chuyện hôm nay có thể lớn có thể nhỏ, hắn thật sự nổi giận.
“Ta không phải vì khảo nghiệm ngươi mới giả vờ, giữa ta và ngươi , cho
dù ta không thể tiếp nhận tình yêu của ngươi, nhưng mà ta tuyệt đối tin
tưởng nhân phẩm của ngươi .
Ta để cho ngươi ở sau lưng nhìn , ngươi đừng tức giận.” Lạc Vũ biết
Minh Trần Dạ thật sự nổi giận, lập tức đè thấp thanh âm liên tiếp giải thích.
Lúc Minh Trần Dạ trở lại, phía sau có người đi theo, nàng cũng phải giả
bộ giống một chút.
Minh Trần Dạ nghe Lạc Vũ nói như thế, không khỏi dừng giãy dụa, nằm
ở trên giường nhìn chằm chằm Lạc Vũ.
Lạc Vũ thấy vậy chậm rãi thả tay, khoanh chân ngồi bên cạnh Minh Trần
Dạ, đưa tay vỗ vỗ vai Minh Trần Dạ nói: “Ta đối với ngươi thế nào, trong
lòng ngươi cũng biết.Nếu thật sự ta coi ngươi như huynh đệ của ta, bằng
hữu ta đến đối đãi, ta không thể làm ra chuyện khảo nghiệm đả thương
người như vậy.
Minh Trần Dạ, ngươi hiểu cho ta, ta không phải cố ý.”
Minh Trần Dạ đương nhiên là hiểu rõ Lạc Vũ .
Chuyện đả thương lòng người như vậy , hơn nữa đối với Lạc Vũ cũng
không phải chuyện hay ho, Lạc Vũ không làm được.
Vì khảo nghiệm hắn, hoàn toàn không cần thiết
Nếu mà thật sự là khảo nghiệm vậy hậu quả cũng khó mà nói.