Một thân ưu nhã, một thân thong dong, thần thái như trước, lúc này nhìn
qua cư nhiên càng thêm ôn nhuận.
Ánh mắt không có dừng lại, Lạc Vũ chậm rãi đảo qua phía sau Đế Phạm
Thiên, thấy cha mẹ nàng, đám hộ vệ của Đế Phạm Thiên, cùng thiết kỵ cao
thủ đông đúc từ xa chạy tới.
Tuyết trắng bay lên, thế giới tinh khiết phủ đầy lại mang theo âm trầm
băng lãnh.
“Sẽ có một ngày, ta nhất định đem ngươi thiên đao vạn quả.” Lời nói
bình tĩnh không mang theo chút nào căm hận, không mang theo chút nào
oán nộ, nhưng lại phát ra căm hận từ trong xương tủy, siêu việt hết thảy.
Đế Phạm Thiên nghe Lạc Vũ nói, có chút cười nhẹ: “Đây không phải là
chủ ý của ta, ta bất quá đáp ứng thỉnh cầu của cha mẹ ngươi mà thôi, ta hao
phí vô số nhân lực và vật lực chỉ vì ngươi.
Hôm nay cho dù ta không có công lao, nhưng cũng không đến nỗi là đối
tượng oán hận của ngươi a.”
Từ đầu đến cuối, Đế Phạm Thiên hắn cũng không đưa ra một câu nào
xếp đặt, cũng không tham dự vào trong kế hoạch đó.
Bất quá, hắn cho Quân Vân quyền lực tuyệt đối, làm cho hắn có thể xếp
đặt tất cả những gì mình muốn, mà Đế Phạm Thiên hắn chỉ phối hợp theo
mà thôi.
Bông tuyết thổi qua, Đế Phạm Thiên lại mỉm cười mềm mại ấm áp như
xuân.
“Ngươi… Ngươi… Vũ nhi, chúng ta vốn là…” Phi Yên tức giận chỉ
ngón tay vào Đế Phạm Thiên nhưng lại không nói nên lời.