ĐẠI HOÀN DƯ - CHO TA KHUYNH THẤT GIANG SAN - Trang 1234

không được mấy năm, nữ nhân kia mắc trọng bệnh, lúc đó nam nhân kia
mặc dù quyền cao chức trọng nhưng cũng chẳng thể nào chống lại sự an bài
của ông trời. Sau khi nữ tử kia qua đời, nam nhân đó không còn hồng nhan
làm bạn nên mới ở nơi này trồng những cây hoa trắng kia. Bởi nơi này
chẳng thể nào trồng được hoa phù dung cho nên người đó dùng những bông
hoa này để thay thế, để làm bạn với nữ tử đó.”

“Cho nên, nơi này từ đó được gọi là hồ tình nhân?” Nam Hoa công chúa

thấp giọng hỏi.

Một câu chuyện tình đẹp như vậy, giang sơn mỹ nhân, cuối cùng cũng

không thể lưỡng toàn.

Dạ Nhai Tích khẽ gật đầu, “Ta cũng chỉ nghe dân bản địa nơi này kể lại

truyền thuyết đó, nam nhân kia sau khi mất đi nữ tử mà mình yêu nhất liền
coi nơi này là hồ tình nhân, cả đời ông ta cũng chỉ canh cánh nơi này.”

“Nhưng hết thảy đều sẽ thành mây khói mà thôi, nam nhân trong thiên

hạ tất cả đều bạc tình như nhau. Nếu nam nhân kia không đặt nhiều tâm tư
vào việc tranh giành quyền lực cùng vinh hoa phú quý thì bệnh của nữ tử
đó sao lại không trị được chứ? Bệnh đã đến thời kỳ cuối không phải tự
nhiên mà thành được.” Nam Hoa công chúa có chút không đồng tình.

Ánh mắt Dạ Nhai Tích có chút ảm đạm, “Có lẽ con người vốn quá cố

chấp, họ không hiểu biết, không biết quý trọng người bên cạnh mình.” Dạ
Nhai Tích lại nhìn về phía Nam Hoa, “Linh nhi, rốt cuộc nàng có nỗi khổ
tâm gì, ta thực sự muốn biết?”

Nam Hoa công chúa khẽ chớp mắt, đứng dậy, sắc mặt từ nhu tình

chuyển thành bình thản, “Dạ công tử, thời gian không còn sớm nữa, ta phải
trở về phủ rồi.”

“Nếu ta đoán không sai, tối nay chính là hôn lễ của Hách Liên Ngự

Thuấn cùng Lăng Thường. Thông minh như nàng, không thể không biết

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.