“A…” Sở Lăng Thường sợ hãi kêu thành tiếng, thắt lưng cũng giật lên,
khoái cảm từ nơi sâu thẳm trong thân thể không ngừng tản ra. Rất nhanh,
nàng bị cuốn vào một cơn sóng đam mê khác, điên cuồng hơn. Mọi giác
quan, thần kinh đều tràn ngập khoái ý bởi bị kích thích chỉ trong nháy mắt
rồi hoàn toàn được giải phóng…
***
Sau khi trở lại hoàng thành, Hách Liên Ngự Thuấn liền xin với Thiền
Vu nhận lấy Ấp Thành về phạm vi cai quản của mình để tiện quản lý việc
khôi phục kinh tế. Ấp Thành đã từng là phạm vi quản hạt của Hữu Cốc Lễ
vương Y Kha. Sau khi Y Kha thất thế, rất nhiều đất phong của hắn đã bị
các vương hầu khác phân chia, trong đó Ấp Thành được phân cho Tả Cốc
Lễ vương Y Trĩ Tà. Thiền Vu Quân Thần sau khi hỏi ý kiến Y Trĩ Tà, mặc
dù không hiểu một vùng đất cách xa Hung Nô thế có thể có được lợi ích gì
nhưng vẫn nhận lời Hách Liên Ngự Thuấn.
Bãi triều, Y Trĩ Tà chờ cho tất cả các đại thần đều rời đi mới hướng về
phía Hách Liên Ngự Thuấn cười cười, “Muốn giữ Ấp Thành cho riêng
mình sao?”
Hách Liên Ngự Thuấn bình thản cười nhẹ, “Đối với ngài mà nói, Ấp
Thành chỉ là khúc xương trơ, nhưng đối với ta mà nói, Ấp Thành lại không
tệ.”
“Không giống tính cách của thái tử chút nào!” Y Trĩ Tà nghi ngờ nhìn
hắn.
“Là Lăng Thường thích!” Hách Liên Ngự Thuấn ngược lại cũng không
hề che dấu. Lúc nhắc tới tên nàng, trên môi hắn còn dâng lên vẻ cưng chiều
đầy vui vẻ.
Y Trĩ Tà chợt hiểu ra, “Thì ra là vậy, muốn một tòa thành chỉ còn trơ
xương chỉ vì một nụ cười mỹ nhân.”