Rất nhanh sau đó, nhờ ánh trăng rọi qua khung cửa, nàng đã có thể nhìn
rõ ràng mọi thứ trong phòng. Tuy rằng nơi này không được náo nhiệt như
ngự dược phòng ở Hán cung nhưng diện tích của nó thì không hề nhỏ hơn
chút nào. Đập vào mắt nàng lúc này là đại sảnh, hai bên đại sảnh là những
dược liệu được bỏ ra phơi lúc ban ngày đã được bày rất ngay ngắn trên
những kệ gỗ. Gần tới chỗ bàn thuốc còn có một giá nến bằng đá trắng được
chạm trổ cực kỳ tinh tế. Nhưng trên giá nến đó không hề được thắp sáng.
Bước lên mấy bậc thang góc phía bắc là nơi dùng để điều chế thuốc và để
dụng cụ bào chế. Phía đằng sau đó còn có tủ thuốc được chia thành nhiều ô
vuông nhỏ, mỗi một ô vuông ngoài mặt đều có đề những ký hiệu mà nàng
không biết, nhưng nhìn thì cũng không phải văn tự Hung Nô. Có lẽ đó là ký
hiệu chuyên môn mà người Hung Nô dùng để phân loại dược thảo.
Như thế này thực sự là làm khó cho nàng. Để xem hết cả mấy trăm loại
dược liệu ở nơi đây đã khó chứ đừng nói đến việc tìm được thứ độc dược
trí mạng kia.
Thời gian đã không còn cho phép nữa rồi. Một khi Hách Liên Ngự
Thuấn trở về phát hiện không thấy nàng đâu nhất định sẽ hạ lệnh lục soát
toàn phủ.
Sở Lăng Thường đành tìm từ tầng dưới cùng lên. Nàng từ nhỏ đã phân
biệt được thảo dược, chỉ cần nhìn qua sẽ không quên. Có lẽ nơi này không
cất giữ loại độc đã hại chết sư phụ, nhưng nàng nhớ sư huynh đã từng nói
tới đặc tính của loại độc cùng việc nghi ngờ thành phần của nó nên nàng có
thể theo lời sư huynh để tìm kiếm. Sư huynh đã từng tới Hung Nô, biết rõ
nơi đó có một loại thảo dược mà phương nam không có. Loại thảo dược
này là mấu chốt quan trọng trong việc sản xuất các loại độc dược, hơn nữa
chất độc trong loại cỏ này thường không có cách nào giải được. Cho nên sư
huynh nghi ngờ độc sư phụ trúng phải có chứa thành phần của loại cỏ này.
Thảo dược này ở Hung Nô được gọi là Ma đằng. Ma đằng là một loại
thực vật có hoa nhỏ màu tím, có màu sắc cực kỳ mê hoặc khiến người nào