hiệu ghen tuông.”
Lúc này Sở Lăng Thường mới hiểu được ý tứ của hắn, hai má cũng lập
tức đỏ bừng lên.
Hách Liên Ngự Thuấn vòng tay ôm chặt nàng vào lòng như thể không
muốn buông lơi, dịu dàng lên tiếng mang theo sự trịnh trọng cùng kiên
định, “Nàng phải biết rằng, nếu tính mạng kẻ khác có thể đối lấy tính mạng
của nàng, ta sẽ không chút lưu tình mà ra tay giết kẻ đó!”
Nghe được mấy lời này của hắn, trong lòng Sở Lăng Thường không
khỏi phát run. Hắn vừa tàn nhẫn lại vừa dịu dàng như vậy, dùng một
phương thức cực đoan để biểu đạt ý muốn của bản thân, điều này so với
ước nguyện ban đầu của nàng hoàn toàn đối lập. Nhưng nghe xong mấy lời
của hắn, trong lòng nàng vẫn trào dâng sự cảm động chưa từng có.
Nữ nhân thật ra từ khi còn rất nhỏ đã có tính ích kỷ, không phải sao?
Thật lâu sau nàng mới ngẩng đầu, nhẹ giọng nói, “Nam Hoa công chúa
là người có thể tin tưởng!”
Nếu đêm nay đi vào Cấm lâu là người khác, nàng tuyệt đối không dám
cam đoan như vậy. Nhưng là Nam Hoa công chúa, nàng dám. Bởi vì Nam
Hoa không có lý do để tố giác họ. Tuy rằng cho tới giờ nàng đều cảm thấy
Nam Hoa công chúa vẫn luôn là người có gì đó bí ẩn. Từ trong ánh mắt của
Nam Hoa, nàng có thể cảm nhận được sự xa vắng hay một loại nguỵ trang
nào đó, lại như có chút gì đó không nề hà gian khó. Tuy rằng đối với việc
Nam Hoa gặp Thiền Vu đêm đó nàng vẫn có chút băn khoăn, nhưng…
Nàng vẫn tin tưởng Nam Hoa, nguyên nhân chính là bởi ở trong ánh
mắt Nam Hoa vẫn lộ ra một chút yếu đuối cùng bi ai. Một người cho dù
giỏi che dấu đến thế nào thì trong một khoảnh khắc nhất định, vẻ mặt của
người đó vẫn không thể gạt được người khác. Bởi vì trong khoảnh khắc đó,
vẻ mặt của họ biểu đạt tình cảm chân thực nhất trong lòng họ. Mà nàng có