ĐẠI THIẾU GIA, EM LẠY CẬU! - Trang 139

Thường thì vào mùa hè, bé Sen hay thức dậy lúc 8 giờ. Nhưng ở với mẹ,

có đôi chút khác biệt. Sáng, 6 giờ mẹ nó đã gọi.

Cô bé mắt nhắm mắt mở.

-“Mẹ ạ…”

-“Dậy mau!”

Vẫn thói quen cũ, giọng nó mè nheo.

-“Con ngủ thêm chút nữa nhé, cậu chủ vẫn chưa dậy mà…”

-“Chủ chiếc gì, mày mơ hả? Dậy mau!”

Con bé giật mình, nó dụi mắt, sợ hãi nhìn mẹ nó.

-“Dậy trông nhà, tao với bác Tùng đi làm, ở nhà trưa nhớ nấu cơm!”

-“Nấu cơm ạ?”

Thấy Sen ngây ngô, mẹ nó quát.

-“Mày không biết nấu cơm?”

-“Con…con…con…không…biết…”

-“VÔ TÍCH SỰ! Hầu hầu gì mày, mày ở nhà đấy làm tướng à mà cái gì

cũng không biết?”

-“Con…con…”

Sen sợ co rúm người, bác Tùng đành phải bảo mẹ nó đi ra ngoài trước.

Bác ở lại, vỗ về nó.