mất, chúng tôi chưa từng bước vào nhà. Có thể anh sẽ phát hiện ra được dấu
vết.”
Thuốc độc? Thuốc viên?
Viktor không cần nói rõ Kai phải tìm kiếm những gì.
“Được rồi.”
“Và hãy điều tra xem có ai trong khách sạn ‘Hyatt’ ở Hamburg còn nhớ
đến một người đàn hà tóc vàng cùng với một đứa bé đau ốm đã ở đấy một
thời gian trong mùa đông trước đây bốn năm hay không.”
“Tại sao vậy?”
“Cứ hãy làm đi.”
“Nhưng mà trước đây bốn năm? Tôi sẽ rất lấy làm ngạc nhiên nếu như nói
chung là tôi còn tìm được một người đã làm việc ở đấy trước đây bốn năm.”
“Cứ làm đi.”
“Tốt. Nhưng tôi xin anh một điều.”
“Điều gì?”
“Xin anh hãy cẩn thận. Đừng gặp cô ta nữa. Đừng cho cái cô Anna
Spiegel này vào nhà anh. Đừng cho đến khi chúng ta biết được cô ta thật sự
là ai. Cô ta có thể là người nguy hiểm đấy.”
“Để xem xem.”
“Này. Tôi nói nghiêm chỉnh đấy. Đó là cuộc trao đổi - tôi thực hiện nhiệm
vụ anh giao cho, nhưng anh tránh không tiếp tục tiếp xúc riêng với người
này.”
“Vâng, vâng. Tôi sẽ cố.”
Trong lúc Viktor đặt ống nghe xuống, chỉ có một ý nghĩ ở trong đầu ông:
Hãy cẩn thận. Người đàn bà này nguy hiểm.
Trong vòng hai mươi bốn tiếng đồng hồ, ông đã nghe cùng những từ ngữ
này từ hai người khác nhau. Và dần dần rồi chính ông cũng tin vào điều đấy.