ĐẤT VIỆT TRỜI NAM - Trang 986

- Cảnh đẹp thế này mà thi nhân lại ngủ gật được sao.

Phạm Quang mở mắt, cười nói:

- Ngủ đâu! Tớ đang nghĩ thơ nhưng mãi chưa ra câu nào.

- Chưa ra câu nào cũng cứ đọc đi.

- Đọc thì đọc.

Phạm quang hắng giọng đọc:

- Hừ hừ...

Mỏi bánh xe quay, đường lầm bụi

Vài ý thơ tồng tộc kẹt trong hồn.

Cả bọn cười ngất, nói:

- Thơ gì mà lại thơ tồng tộc?

Phạm Quang cũng cười, bảo:

- Tớ làm quái gì có thơ hay, chỉ có thơ tồng tộc thì đọc thơ tồng tộc

chứ sao nữa.

- Nhưng thơ thì làm thế nào mà kẹt trong hồn?

- Nghĩ mãi không tìm được vần thì kẹt trong hồn chứ sao.

Mai Văn Sử bảo:

- Thơ tồng tộc cũng được, cứ đọc đi. Lặng im! Lặng im, nghe hết bài

xem thế nào.