ĐÂY KHOẢNG SAO TRỜI, KIA KHOẢNG BIỂN - Trang 92

Ngô Cứ Lam im lặng nhìn tôi, trong lòng tôi liền có chút hồi hộp, đột

nhiên phát hiện mình là một người chủ hoàn toàn không có kinh nghiệm,
chưa bao giờ hỏi hắn giấy chứng minh thư hay căn cước. Trong nhất thời,
trong lòng tôi rối loạn, cố không nghĩ nhiều nữa, trước tiên phải đối phó với
Giang Dịch Thịnh, “Không cần, cái đó để em làm được rồi.”

“Ok! Em nghỉ ngơi cho tốt, tối anh sẽ ghé lại.” Giang Dịch Thịnh vội

vàng rời khỏi, khẩn trương đi làm việc.

Trong phòng, chỉ còn lại hai người là tôi và Ngô Cứ Lam, tôi do dự xem

làm sao để mở miệng. Lấy quan hệ chủ thuê mà nói, tôi muốn xem chứng
minh thư của hắn đương nhiên bình thường, nhưng nếu là quan hệ bạn bè,
yêu cầu lấy xem chứng minh thư thì có hơi quái lạ. Không biết từ lúc nào,
tôi đã xem hắn như bạn bè ngang hàng.

Ngô Cứ Lam phá vỡ yên lặng, mở miệng nói: “Nếu cô muốn hỏi tôi giấy

căn cước, tôi không có.” Vẻ mặt của hắn cực kỳ thong dong bình tĩnh,
giống như nói chuyện hiển nhiên xảy ra như vậy.

Quái lạ chính là, tôi dường như cũng đã chuẩn bị tâm lý, không có một

chút kinh ngạc, phiền muộn đều tan biến, tuy rằng bản thân không biết đang
buồn phiền chuyện gì, tan biến cái gì. Đang lúc trong lòng đang biến đổi
liên tục, tôi nghĩ rất nhiều thứ…

Nhiều người sinh con quá kế hoạch quy định, sau khi sinh không được

cấp hộ khẩu; rồi những người nhập cư trái phép, trước kia trên đảo cũng
từng có người Việt Nam, Philippin nhập cư; cũng có những người chạy đến
đảo này để vượt biên sang Mỹ, Châu Âu, tuy tôi không nhìn thấy tận mắt,
nhưng đã có nghe qua.

Tôi hỏi: “Giấy căn cước của anh là bị mất hay căn bản anh không có giấy

căn cước?”

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.