DỊ NHÃN PHÒNG ĐÔNG - TẬP 2 - Trang 101

An

Nhiên

bỗng

cảm

thấy

nể

phục

Lâm

Tuấn

cùng

,

thế

nào

gọi

dám

nhổ

lông

trên

đầu

hổ

?

Chính

đây

!

Cảnh

sát

chế

độ

nghỉ

luân

phiên

,

“ngày

Chủ

nhật”

đối

với

họ

không

nhiều

ý

nghĩa

,

thậm

chí

khi

đến

ngày

nghỉ

nhưng

nhiều

do

vẫn

phải

vội

vàng

đi

làm

.

Sáng

Chủ

nhật

,

Bạch

Hoa

vừa

bước

vào

văn

phòng

,

điện

thoại

liền

reo

lên

.

Nhìn

số

hiển

thị

trên

màn

hình

,

Bạch

Hoa

nhướng

mày

ngạc

nhiên

,

nhếch

miệng

cười

thích

thú

bấm

nút

nghe

máy

.

“Thật

bất

ngờ

,

tại

sao

lại

gọi

cho

tôi

?

Vừa

bấm

điện

thoại

,

Bạch

Hoa

vừa

hạ

mành

che

cửa

sổ

kính

xuống

,

tránh

ánh

mắt

xét

của

cấp

dưới

.

Tuy

không

nghe

thấy

âm

thanh

trong

phòng

nhưng

môi

trường

ưu

này

,

không

khó

để

đoán

những

Bạch

Hoa

nói

qua

khẩu

hình

của

cậu

.

Thấy

nụ

cười

vui

vẻ

ngữ

khí

thân

mật

của

cấp

trên

,

tuy

chỉ

một

câu

nói

ngắn

ngủi

cũng

đủ

khiến

cả

tổ

đặc

án

phát

huy

trí

tưởng

tượng

hạn

.

Đầu

bên

kia

điện

thoại

một

giọng

nam

trầm

đầy

mị

lực

:

“Hôm

nay

cậu

rảnh

không

?

Hôm

trước

cậu

mời

ăn

trưa

,

chẳng

phải

muốn

tôi

đáp

lễ

sao

?

Bạch

Hoa

cười

nói

:

“Tôi

rảnh

hay

không

,

điều

này

cậu

nên

sớm

biết

rồi

chứ

?

Lâm

nhị

công

tử

.

Lâm

Phong

không

phủ

nhận

,

còn

thừa

nhận

một

cách

vui

vẻ

:

“Tôi

biết

dạo

này

cậu

không

vụ

án

lớn

,

hôm

nay

cũng

không

buổi