“Trẫm đến xem Hoàng hậu, không ngờ chiêu nghi cũng đang ở đây”.
Nghiêm Tuyển thấy Lạc Quỳnh Anh không hành lễ cũng không để ý, ngồi
xuống thấy những món điểm tâm đang đặt trên bàn.
Hắn phát hiện nàng rất yêu những món điểm tâm ngọt nên ra lệnh cho
Thôi Nguyên Bái tìm những đầu bếp am hiểu làm những món điểm tâm
ngọt đưa vào Ngự Thiện phòng. Có lẽ rất hợp khẩu vị của nàng.
Mắt phượng giương lên nhìn khuôn mặt mang theo vẻ xa cách thì cười
khổ. Hình như vị hoàng đế là hắn còn không bằng một bàn điểm tâm tinh
sảo, không chiếm được tâm của nàng.
Diêu Kỳ sáp lại gần Nghiêm Tuyển, mềm mại nói: “Nô tỳ đang sợ
hôm nay không được gặp bệ hạ thì bệ hạ xuất hiện. Bệ hạ với nô tỳ tâm ý
tương thông”. (Ốc: Không biết xấu hổ!!!)
“Chiêu Nghi đúng là có lòng với trẫm, mới nửa ngày không gặp mà đã
nhớ trẫm như vậy rồi!”. Nghiêm Tuyển mỉm cười nói, ánh mắt nhìn thẳng
vào Lạc Quỳnh Anh.
Trong lòng nàng có ghen ghét không khi nhìn thấy hắn và nữ nhân
khác như vậy?
Dường như hiểu được suy nghĩ của hắn, Lạc Quỳnh Anh cười một cái:
“Vừa rồi trong miệng tỷ tỷ nói đều là bệ hạ làm cho ta nghe cũng thấy mệt,
có thể thấy được là tỷ tỷ rất nhớ nhung ngài”.
Kẻ ngu này lại giúp nàng một tay trước mặt bệ hạ? Trong lòng Diêu
Kỳ kinh ngạc, còn sắc mặt của Nghiêm Tuyển thì trầm xuống.
Nàng cười với Diêu Kỳ, đi qua trước người của Nghiêm Tuyển thì bất
thình lình bị hắn kéo cổ tay.