ĐIỀU LỆNH THỨ 11 - Trang 124

Chỉ có với những người mới được tuyển dụng mới phải nhắc đến Điều

lệnh thứ Mười một.

* * *

– Máy bay đi St. Petersburg vừa cất cánh, hành lý của chúng ta đã chất

lên khoang.

Gutenburg nói:

– Tốt. Còn điều gì nữa không?
Gã điệp viên CIA trẻ nói:
– Tôi nghĩ không có gì nữa. - Anh ta hơi lưỡng lự - Trừ việc…

– Trừ việc gì? Nói đi.
– Chỉ là tôi nghĩ rằng hình như tôi nhận ra một người khác cũng lên máy

bay.

Gutenburg gầm lên:

– Ai vậy?
– Tôi không nhớ ra tên. Tôi cũng không chắc lắm đã trông thấy người đó.

Với lại tôi không dám liều rời mắt khỏi Fitzgerald quá một giây.

– Nếu nhớ ra tên người đó thì phải gọi điện cho tôi ngay.

– Vâng, thưa ngài! - Gã thanh niên tắt điện thoại và đi về phía cửa số 9.

Chỉ vài giờ nữa gã sẽ lại ngồi sau bàn làm việc của mình ở Berne và trở về
với vai trò Tùy viên Văn hóa của Đại sứ quán Mỹ.

* * *

– Chào ông. Helen Dexter đây.
Tham mưu trưởng Nhà Trắng đáp:
– Chào bà Giám đốc.