Buồn nhất có lẽ chính là kiểu học sinh như tôi. Cùng là đi ngao du trong
bể khổ, vốn biết vận mệnh của bản thân sớm muộn cũng như âm hồn trôi
dạt chết chìm nơi nước sâu vẫn cứ phải cố gắng vẫy cùng, tranh đấu với kẻ
khác đến cùng, ôm một tia hy vọng mỏng manh, sức cùng lực kiệt, còn
ngày cập bờ thì mãi xa xôi không tưởng.
Có lẽ là nhìn thấy sắc mặt khó coi của tôi, chị nghiêng đầu vỗ vỗ vai tôi:
“Dọa em thôi, thực ra chẳng liên quan gì đến năm lớp 12 cả! Mùa đông
cũng là mùa phát dịch “hậm hực”, ngày ngắn đêm dài dẫn đến con người ta
tâm trạng không tốt mà thôi. Có thời gian thì gắng phơi nắng nhiều hơn,
vậy là thiên hạ thái bình rồi.”
Khi chúng tôi đang nói chuyện, Mặc Tây chạy ào tới, mang theo cả một
trận gió, làn tóc mái lưa thưa của Lạc Chỉ cũng bởi thế bay theo làn gió, làm
lộ ra vầng trán cao và sáng.
“Trần Kiến Hạ, mẹ kiếp, cậu nói rõ cho tớ nghe!”
Giọng điệu vô cùng hung dữ nhưng cũng rất nhẹ nhàng, khiến con người
ta không kìm nổi mà muốn khám phá bên dưới sự phẫn nộ của sự giấu đầu
hở đuôi, rốt cuộc cất giấu bí mật ngọt ngào đến đâu.
Lạc Chỉ đăm chiêu nhìn bóng dáng kiêu ngạo của cậu trai không mặc
đồng phục, sau đó cười ý tứ, cười rất lâu, như lần đầu chúng tôi gặp mặt
vậy.
“Nếu không có thời gian tắm nắng, có thể nhìn “em trai” này nhiều hơn
cũng được.”
“Gì cơ ạ?”Tôi thật sự không nghe hiểu nhưng trong người cũng hơi chột
dạ.
Tiếng chuông chuẩn bị vào tiết vang lên, chị bí hiểm nhếch nhếch lông
mày với tôi, đi về phía thang máy, chỉ để lại một câu.