ĐIỀU TUYỆT VỜI NHẤT CỦA THANH XUÂN - Trang 194

“Cái gì chứ!” Cậu ấy nâng cao giọng, lại càng khả nghi hơn: “Nói cậu

không hiểu là không hiểu mà!”

Tôi chỉ còn cách dùng kế kích tướng: “Được rồi, thật ra vốn dĩ cậu đã

không biết chơi game, đúng không? Con mọt sách?”

Cậu ấy không hề tiếp chiêu, ngược lại còn nhìn tôi cười khinh bỉ, dường

như ngũ quan thiếu gì đó, kiểu như Pavarotti1 với đôi tai khiếm thính vậy.

“Tôi ba tuổi đã đánh Nintendo2, đến bây giờ cũng không ít nhóc cũng đi

chơi đó. Tôi đây trốn học đi ra quán game giết chống khủng bổ, lúc ấy cậu
vẫn đang bò trên bàn ngáy ngủ với thổi bong bóng mũi đấy.”

Tôi giật mình: “Cậu? Trốn học?”

Dư Hoài bày ra cái bản mặt “Hồi tưởng lại một thời oanh liệt” đáng đánh

đòn, đang định nói gì đó, đột nhiên lại cười.

“Cậu nói tôi mới nhớ, hồi lớp chín, tôi, Lâm Dương, Tương Xuyên, Lí

Nhiên, còn có ai nữa nhỉ,… Tổng cộng là bảy người, sau khi trốn khỏi tiết
học buổi chiều hôm chữa bài thi thử liền chạy đến quán game đánh Star
War3, chính là Starcraft4.” Cậu ta khoa tay múa chân giải thích, vô cùng
hưng phấn: “Kết quả bị Diệt Tuyệt sư thái5 – chủ nhiệm lớp tôi, tìm hiểu
ngọn ngành, đuổi theo đến tận quán game. Ôi, cậu không thể tượng tượng
được đâu, Lâm Dương với Lí Nhiên bị xách tai, bắt gian à không không, bắt
tại trận, tay túm lấy tai, tay trái một tên tay phải một tên lôi ra khỏi quán
game. Hai người bọn họ kêu thảm thiết như lợn bị cắt tiết vậy, tôi còn đặc
biệt cầm điện thoại quay lại cảnh đó, nhờ thế ăn được của bọn họ không ít
bữa cơm đấy!”

Thời “huy hoàng” của cậu ấy làm tôi không biết nên nói thế nào mới

đúng.

Tôi chép chép miệng: “…Tại sao cậu không bị bắt?”