ĐIỀU TUYỆT VỜI NHẤT CỦA THANH XUÂN - Trang 209

“Cậu sao thế?” Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là tôi mở miệng hỏi trước.

Dư Hoài nói không chờ mẹ mình, nhưng cậu ấy cũng không hề về nhà.

Từ lúc gặp mẹ, cậu ấy có gì đó không đúng lắm, khác hẳn với bình thường.
Tôi muốn biết nguyên nhân.

Tất nhiên nói về nhà nhưng lại ngồi đây, nguyên nhân của tôi rất đơn

giản.

Bởi vì cậu ấy.

“Không có gì.”

Tôi từng đoán đến khả năng này nên không thấy quá thất vọng. Dù sao

cũng là chuyện của người khác, nếu lúc này Dư Hoài hỏi tôi cô Tề là ai, tôi
nghĩ tôi cũng sẽ giống như cậu ấy, không chút do dự kiếm đại một câu trả
lời.

“Chỉ là tôi thấy mẹ tôi rất phiền.”

Tôi vừa xây dựng hình tượng đặc biệt thấu hiểu, đặc biệt khoan dung,

phút chốc đã bị cậu ấy phun một câu quá thẳng làm san bằng tất cả.

“Đây là thời trẻ trâu.” Tôi nói sâu xa.

“Không phải.” Cậu ấy kiên quyết phủ nhận, không hề có ý đối đầu với

tôi.

Tôi cũng không biết nói gì nữa, để làm dịu cảm xúc của cậu ấy mà đi

khen ngợi tán dương một người phụ nữ trung niên chẳng hề quen biết, đó
không phải sở trường của tôi. Còn chưa tính đến cái câu không đầu không
đuôi của mẹ cậu ấy: “Nhe răng ngoác miệng ra cười cái gì”, tôi đã thấy
không thoải mái cho lắm rồi.

Thôi, nhà nào chẳng có một đống chuyện chẳng ra gì.