“Đi đi, khi lớp trưởng nói là có thể tự do xếp chỗ, không phải cậu rất
hứng thú sao? Đi đăng kí với lớp trưởng đi, các cậu không phải sẽ được
ngồi cùng bàn còn gì.”
Giản Đơn không hề đáp lại, nhưng tôi có thể hình dung được khuôn mặt
đỏ ửng của cô ấy, giống như cái vẻ xấu hổ, ngượng ngùng lúc tôi bôi dầu
cho cô ấy.
Cô bạn da ngăm ngăm lại khuyên Giản Đơn điều gì ấy, nhưng tôi nghe
chẳng rõ vì đang mải suy nghĩ chuyện của mình.
Không biết Dư Hoài có còn nhớ hôm đấy cậu ta đã đùa tôi rằng: Chúng ta
ngồi cùng bàn nhé.
Chẳng lẽ tôi lại đi nói với thầy Trương Bình rằng: Thưa thầy, em muốn
ngồi cùng bàn với Dư Hoài ạ – nhưng tôi làm gì có dũng khí đấy. Hơn nữa
thể nào cũng sẽ bị người khác hiểu lầm? Đúng vậy… Đúng vậy…
Nói là thế nhưng thực ra cũng chẳng có gì, trong lòng tôi cũng rất vô tư,
vì vốn dĩ giữa chúng tôi cũng chả có gì.
Thế nhưng vẫn có thể sẽ bị hiểu lầm nhỉ, mới khai giảng mà đã…
Nhưng mà…
Trong đầu tôi, một bên là thiên sứ, một bên là ác quỷ, trước chốn đông
người ẩu đả một trận, trong lúc thượng cẳng chân hạ cẳng tay, tôi thấy Giản
Đơn từ bên cạnh tôi xông tới, bộ dạng nổi trận đùng đùng, giống như là vừa
mới nạp đầy ắc-quy vậy.
Sau lưng hắc nha đầu kia thấp giọng nói, tốt lắm, Giản Đơn, xông lên!
Tôi nhìn thấy cô ấy đi đến đứng trước mặt Hàn Tự, nhiều người xung
quanh cũng giống như tôi giả vờ không nhìn thấy, nhưng thực ra thì có bao