ĐÔI MẮT NGƯỜI XƯA - Trang 224

Mộng Ngọc biết mình nói thêm cũng vô ích. Vũ vừa đứng lên thì có

tiếng bé Dung gọi:

- Ba.

Vũ quay lại, bé Dung từ cửa phòng chạy ra, ôm chầm lấy chân cha nó!

Vũ cúi xuống bỗng con lên, hôn vào má. Bé Dung bỗng hỏi cha:

- Đêm qua, ba đi đâu? Con đợi ba thiệt là khuya.

Vũ nhìn Mộng Ngọc như ngầm hỏi tại sao bé Dung biết được chàng

không có ở nhà? Mộng Ngọc lắc đầu tỏ vẻ không hiểu. Vũ chưa biết nói
sao, bé Dung lại tiếp:

- Hôm qua, ba hứa cho con đi chơi rồi ba cũng không cho. Con thức

đợi ba về đó.

Rồi nó nói nhỏ để mình Vũ nghe:

- Con thức ở trong mùng mà không cho má biết.

Vũ chợt hiểu nên bảo con:

- Ba bận nhiều việc nên chưa dẫn con đi được. Để rồi ba bù lại...

Mộng Ngọc sợ con hỏi lôi thôi, bận lòng Vũ nên bảo con:

- Thôi Dung, con đi uống sữa rồi đi học.

Bé Dung sợ mẹ, rời tay Vũ, nhưng đi một khoảng, nó quay lại bảo

cha:

- Ba nhớ nghen ba.

Vũ bận nghĩ nhiều việc, nên gật đầu với con mà không hiểu nó dặn dò

điều chi. Chàng bảo Mộng Ngọc: