ĐÔI MẮT NGƯỜI XƯA - Trang 34

- Hiện giờ, tôi bối rối quá, cô Liễu. Sự thật quá bất ngờ chính tôi

không hề nghĩ đến.

Liễu tò mò hỏi:

- Nhưng sao bác sĩ tin chắc cháu bé đó là con của mình?

Vũ đáp:

- Còn gì phải nghi ngờ! Cô không thấy nó giống bé Dung sao?

Liễu gật đầu:

- Dạ! Tôi cũng thấy thế.

Vũ nói thêm:

- Tôi hiểu rõ Hiền lắm. Nàng không phải là hạng người chẳng ra gì!

Ngày xưa tôi mới là người đáng trách.

Liễu khẽ hỏi:

- Bác sĩ đã gặp cô ấy trong trường hợp nào? Sao lại có con với nhau

mà không biết?

Vũ khổ sở:

- Tôi nói ra, chắc không khỏi cô khinh tôi!

- Dạ không, bác sĩ nói vậy chớ đời nào tôi dám coi thường bác sĩ.

- Không! Cô có quyền khinh rẻ hành động của tôi, dù là hành động

không suy nghĩ của thời trẻ...

Ngừng lại một phút, chàng tiếp: