ĐÔI MẮT NGƯỜI XƯA - Trang 395

- Không. Tôi chỉ mới hẹn giờ để anh tới thôi chớ. Kìa anh đã bảo tôi

như vậy mà.

Vũ cười:

- Xin lỗi tôi quên. Bao giờ mình gặp bác?

- Tối nay. Tại nhà tôi!

Vũ thấy chờ đến tối cũng không hại gì nên đáp:

- Được! Anh hẹn với bác mấy giờ?

- Tối anh đến dùng cơm, sẽ gặp luôn. À nầy, vợ tôi mời chị sang chơi

đó... Anh nhớ cho chị qua luôn nhé.

Vũ đáp:

- Vâng. Tôi sẽ bảo qua cho nhà tôi biết.

Rồi chàng nhớ đến ông Thiện cho miếng đất cất bệnh viện, liền bảo

Trọng:

- Mộng Ngọc đã có công trước mình đó anh.

Trọng ngơ ngác hỏi trong điện thoại:

- Anh nói sao?

- Mộng Ngọc xin được miếng đất cất bệnh viện rồi.

- Thật à! Chị tài tình quá vậy. Mà xin của ai hả anh?

Vũ đáp:

- Của ba tôi.