ĐÔI MẮT NGƯỜI XƯA - Trang 471

- Vâng! Cô Thúy đi biết mình sai lầm và hứa sẽ không còn tái phạm

như vậy nữa. Phải không cô Thúy?

Diệp Thúy nhìn Phương gật đầu nói:

- Mong cô tha thứ cho tôi về những chuyện không phải vừa qua. Tôi

đã không tự chủ được.

Phương mỉm cười rộng lượng:

- Nào có gì đâu! Tôi chỉ lo sợ cho cô thôi.

Vũ bảo Phương:

- Tôi về đây. Sáng mai, tôi sẽ tới thăm bệnh cho cô Thúy.

Phương ngập ngừng hỏi Vũ:

- Bác sĩ!... Còn ông Trọng?

Vũ đáp:

- Tôi đã nói qua với anh ấy rồi. Đúng như ý cô.

Và chàng bảo Diệp Thúy trước khi ra cửa:

- Cô nhớ những lời tôi dặn nhé. Hãy cố gắng chóng lành bệnh. Với y

học ngày nay, bệnh của cô không còn là chứng nan y nữa.

Diệp Thúy vâng dạ thì Vũ đã ra ngoài. Phương bước theo chàng. Vũ

quay lại bảo nhỏ:

- Thần kinh cô bé đáng ngại lắm! Chung qui cũng chỉ vì quá tuyệt

vọng mà ra. Cô nên thận trọng giùm tôi.