DÒNG SÔNG TUỔI DẠI - Trang 27

- Ba, từ nhà mình tới chỗ đó có xa không? Mình có thế thường đi thăm

anh Tom được không ba?

Ông Tulliver âu yếm:

- Ba không biết, con hỏi ông Riley thì biết liền chớ gì.

Không một chút ngần ngại, Maggie đi vòng trước mặt ông Riley:

- Thưa ông, chỗ đó cách bao xa?

- Ồ, xa lắm, xa lơ xa lắc. Cháu phải mượn đôi hia bảy dặm mới đi nổi.

Maggie ngoe nguẩy:

- Không phải đâu.

Và cô bé bắt đầu chán ghét ông khách dám coi thường mình.

Bà mẹ mắng:

- Kìa, Maggie, làm vậy mà coi được sao? Tới ngồi ở ghế của con đi và

không được mở miệng nữa nghe chưa?

Rồi bà ngước mặt lên, dáng trầm tư:

- Nếu xa quá như vậy thì làm sao tắm rửa và may vá cho nó được?

Ông Riley vội vàng đính chánh:

- Chỉ khoảng mười lăm dặm thôi, có thể đi và về trong ngày một cách

thoải mái. Hơn nữa, ông Stelling là người hiếu khách, bà có thể ở lại chơi,
nếu muốn.

Giọng bà Tulliver vẫn còn buồn: