nhiên thở dài một hơi, xoay người đi ra.
Bạch Ngọc Đường liền cảm thấy trong ngực có chút bí hơi, Công Tôn
cũng che ngực, tâm nói… Rốt cuộc là sao vậy, Triển Chiêu tại sao muốn nói
lại thôi?
Triển Chiêu đi tới cửa, vươn tay ôm lấy Tiểu Tứ Tử còn đang tò mò,
nháy mắt với bé —— Suỵt!
Tiểu Tứ Tử vội che miệng lại.
Chờ đi tới cửa, Tử Ảnh và Giả Ảnh cũng nhảy xuống, hiếu kỳ nhìn vào
trong phòng, hỏi Triển Chiêu, “Chuyện gì vậy?”
Triển Chiêu nháy mắt với hai người, “Vương gia các ngươi giả chết!”
“Nga?” Tử Ảnh và Giả Ảnh liếc mắt nhìn nhau, trong óc song song hiện
lên một ý niệm —— Khổ nhục kế!
Vừa nghĩ tới đây, hai ảnh vệ đã trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, lập
tức ngẩng mặt lên, cất tiếng khóc to, “Vương gia ơi… Vương gia ơi…”
Công Tôn nghe bọn họ khóc mà hoảng loạn, xoay mặt nhìn Bạch Ngọc
Đường, Bạch Ngọc Đường nghĩ… Nếu hắn không đi sẽ không thể nhịn
được nữa, cũng vội vàng xụ mặt thở dài, xoay người… vội vã đi ra, còn
không quên giúp Triệu Phổ bọn họ đóng cửa.
Công Tôn rốt cuộc triệt để trợn tròn mắt, vươn tay cầm lấy cánh tay giấu
trong chăn của Triệu Phổ, bắt mạch cho hắn.
Triệu Phổ tự nhủ… Hoặc là không làm, bằng không cứ trực tiếp giả chết
hù dọa thư ngốc này, nhân cơ hội thử xem tâm ý của y.
Vừa nghĩ tới đây, Triệu Phổ nhanh chóng thắt chặt mạch tượng, vận
khởi Quy Tức pháp, chiêu này làm cho khi vừa sờ lên, sẽ thấy mạch hầu