“Nói đến luận võ.” Giả Ảnh nhíu mày nói, “Triển đại nhân, nếu như
Thiếu Chinh nói muốn luận võ với ngươi và Ngũ gia, nghìn vạn lần đừng để
ý tới hắn, hắn phỏng chừng đánh không lại hai người, vạn nhất thua, thì sẽ
lên cơn!”
“Hả?” Triển Chiêu có chút không thể tiếp thu, dùng cách nói này hình
dung một đại tướng quân.
“Thật đó, nhìn người không thể xem tướng mạo, ta dám cam đoan Âu
Dương Thiếu Chinh là nam nhân lòng dạ hẹp hòi nhất mà ngươi được gặp
trên đời này!” Tử Ảnh nghiêm túc nói, “Hắn ngay cả người khác lớn lên
suất hơn mình, cũng sẽ ghen ăn tức ở!”
“A?” Triển Chiêu cả kinh, nói, “Vậy một lát đừng để hắn thấy Bạch
Ngọc Đường.”
“Ừ.” Giả Ảnh cùng Tử Ảnh đều gật đầu, đang nói, chợt nghe phía sau có
người hỏi, “Ta làm sao?”
Triển Chiêu và hai ảnh vệ đều cả kinh nhảy dựng, quay đầu lại, chỉ thấy
Bạch Ngọc Đường đứng ngay sau bọn họ… Hơn nữa như vậy là vừa mới
tới, cũng không nghe được bọn họ nói cái gì, nhưng ba người phản ứng
mạnh như vậy, khiến cho hắn có chút hồ đồ.
“Ha hả.” Ba người vội cười trừ.
Bạch Ngọc Đường cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ thấy Triệu Phổ còn
nằm dài trên bàn than thở, liền hỏi, “Còn chưa làm hòa với Công Tôn sao?”
Ba người đều lắc đầu.
Lúc này, chỉ thấy Tiểu Tứ Tử chạy chậm tới, ôm Thạch Đầu đang ngày
càng lớn, Tiêu Lương theo sát bên cạnh.