“Tiểu Tứ Tử.” Triệu Phổ ngoắc bé.
“Ngô.” Tiểu Tứ Tử chạy đến bên cạnh Triệu Phổ, nói, “Cửu Cửu… Phụ
thân không cho ta nói chuyện với ngươi, nói là thấy sẽ đánh đòn.”
Triệu Phổ nhìn trời, nói, “Phụ thân ngươi còn đang tức giận sao?”
“Dạ.” Tiểu Tứ Tử gật đầu, đem Thạch Đầu đặt lên bàn, sau đó tự mình
bò lên ghế ngồi xuống, Thạch Đầu lại nhảy về lại đùi bé.
“Bất quá, Cửu Cửu, ngươi cũng quá đáng lắm nha, dám quấy rầy phụ
thân xem bệnh.” Tiểu Tứ Tử có chút bất mãn nhìn Triệu Phổ, nói, “Phụ thân
ghét nhất là bị người khác phá rối lúc mình xem bệnh! Hơn nữa sau hôm
đó, phụ thân nói số người đến hiệu thuốc xem bệnh rất ít, tất cả mọi người
đều nói sợ Cửu Cửu.”
Tất cả mọi người nhịn không được liếc nhìn Triệu Phổ, ánh mắt như là
—— Đúng vậy! Người này thật sự đáng đời, chưa thấy ai quá đáng như
vậy!
“Cũng không cần giận lâu như vậy chứ?” Triệu Phổ bĩu môi.
“Vương gia, ngươi xin lỗi chưa?” Tử Ảnh hỏi hắn.
Triệu Phổ chun mũi, nói, “Chưa…”
“Công Tôn vốn cũng không phải không phân rõ phải trái, ngươi đi xin
lỗi y đi, việc này vốn là do ngươi sai.” Triển Chiêu nói, “Đừng làm mất cảm
tình.”
“Không phải ta không chịu xin lỗi.” Triệu Phổ nói, “Y bây giờ xem ta
như không tồn tại… Hơn nữa, ta sai chỗ nào chứ, y thân cận với người khác
như vậy, ta thấy thì ta khó chịu, có gì sai? Ta…”