“Ngươi đừng để hắn vào, bảo hắn về đi!” Triệu Phổ đứng lên nói với
mọi người, “Đi, chúng ta lập tức đi Dĩnh Xương phủ, từ cửa sau.”
Mọi người đứng dậy, Triển Chiêu đi chào tạm biệt Bao Chửng, hỏi một
ít về những chuyện cần chú ý trong chuyến đi này. Các ảnh vệ cũng đều tự
chuẩn bị. Tiêu Lương vác một bao hành ý nhỏ, Tiểu Tứ Tử ôm Thạch Đầu,
nắm tay Tiêu Lương cùng đi ra ngoài.
Công Tôn xuất môn, Triệu Phổ cũng đứng lên đi ra ngoài, hai người
sánh vai, Triệu Phổ liếc nhìn Công Tôn, Công Tôn không thèm nhìn hắn.
Triệu Phổ có chút nóng nảy, chen chen sang bên cạnh, ngăn trở lối đi
của Công Tôn, Công Tôn không mắng chửi cũng không đánh người, trực
tiếp không nhìn, cứ thế này giống như lấy mạng Triệu Phổ vậy, so với mắng
chửi đánh người thì càng khiến hắn chịu không nổi a.
“Thư ngốc.” Triệu Phổ đi tới bên cạnh Công Tôn gọi một tiếng, Công
Tôn liếc hắn một cái, sau đó tiếp tục đi ra ngoài.
Triệu Phổ chớp chớp mắt —— U, còn chịu liếc ta một cái, xem ra không
tức giận như hôm qua a.
.
Tiểu Tứ Tử cùng Tiêu Lương nắm tay đi đến gần xe ngựa, Thạch Đầu
được Tiểu Tứ Tử ôm, chi chi gọi, giãy dụa đòi xuống.
“Thạch Đầu không ngoan.” Tiểu Tứ Tử đem Thạch Đầu đặt xuống, cùng
nó bò lên trên xe, vén màn xe lên… Nhưng thấy trong xe ngựa, có một
người đang ngồi.
Tiểu Tứ Tử và Tiêu Lương đều sửng sốt một chút, Thạch Đầu cũng
nghiêng đầu…